[REVIEW SÁCH HAY] An (Tiệm bánh Dorayaki) – Niềm an ủi từ chiếc bánh ngọt

0
108

An là cuốn sách nổi tiếng nhất của nhà văn Nhật Bản Durian Sukegawa. Câu chuyện đã được chuyển thể thành phim với tựa đề “Sweet bean” năm 2015, thu được phản hồi tích cực từ phía khán giả.

Sở dĩ mình nói “Niềm an ủi từ chiếc bánh ngọt” vì khoảng thời gian này trong đầu mình có nhiều phiên muộn, đôi khi mình cảm tưởng mình đang trầm cảm, mà mình cũng không biết diễn tả như thế nào. Mình được một bạn trong group giới thiệu cho cuốn truyện này. Mình đã đọc và hôm nay mình muốn chia sẻ cảm xúc khi đọc An. Nếu bạn đang trải qua những ngày thật khó khăn thì có lẽ An sẽ giúp bạn phần nào có niềm tin yêu hơn vào cuộc sống. Mình không hứa cuốn truyện này sẽ giúp bạn vui vẻ ngay nhưng mình chắc chắn một điều rằng bạn sẽ thấy được “xoa”.

 “Những thứ như định mệnh, người trẻ mà nói thì không được đâu.” – Bà Tokue đã nói với Sentaro như vậy khi anh nói về định mệnh.

Sentaro đã bước sang tuổi trung niên và hiện đang làm công trừ nợ tại tiệm bánh Dorayaki. Anh đã từng ở tù và sau khi hết hạn tù, cuộc sống hàng ngày của anh gắn với tiệm bánh này. “Sống cho qua ngày” có lẽ là miêu tả đúng nhất về anh trước khi anh gặp bà cụ Tokue, bà cụ đã kéo ra khỏi những ngày tăm tối.

Bà cụ Tokue tên đầy đủ là Tokue Yoshii, năm nay đã 76 tuổi. Bà có công thức nấu mứt đậu đỏ tuyệt vời. Sự xuất hiện của bà và món mứt đậu đỏ chính là là sự cứu vãn cho linh hồn của Sentaro.

Cuộc sống hàng ngày của Sentaro xoay quanh việc thức dậy, làm bánh, bán bánh, dọn dẹp và trở về một mình trong căn phòng. Trong anh là nỗi cô đơn, chán chường với cuộc sống này. Không mục đích cuộc sống, một ngày như mọi ngày. Anh đã sống như thế, mặc dù bên cạnh tiệm bánh Doraharu là cây hoa anh đào rất lớn nhưng anh chưa từng cảm nhận được vẻ đẹp của chúng, anh cũng chẳng ưa mấy câu chuyện tàm phào của mấy cô cậu ăn bánh. Việc làm bánh cũng vậy, anh chưa từng cho rằng công việc này là điều anh muốn.

Bà Tokue thì ngược lại, bà ấy luôn luôn kỳ lạ, bà lắng nghe những hạt đậu đỏ, trò chuyện với ánh trăng. Thỉnh thoảng ta còn thấy bà vẫy tay chào với những chiếc lá đang rung rinh. Bà luôn tâm huyết với cuộc sống như thế, dường như vào độ tuổi gần đất xa trời con người ta lại muốn làm thật nhiều cho cuộc đời này.

“Mứt đậu đỏ của tiệm Doraharu đã thay đổi”.

Khách hàng kéo đến ngày một đông hơn, họ chờ ngay cả khi tiệm còn chưa mở. Điều kỳ diệu đã đến cùng Tokue. Bà đã nói đúng: “Mứt đậu đỏ là linh hồn của bánh Dorayaki”. Bà ấy luôn đến sớm, khi ông trời còn chưa thức giấc và lúc nào cũng về thật muộn khi ông Trăng đã lên. Có ngày Sentaro mệt nghỉ quán nhưng anh đã rất sốc khi một mình bà cụ một mình với bàn tay tật nguyền, làm tất cả từ bánh đến mứt, phục vụ số lượng khách đông như vậy. Anh chỉ không hiểu, vì sao bà có thể làm như thế?

“Vậy thì các cháu thử chơi một ngày cho thỏa chí đi nào” – bà Tokue nói với những cô bé học sinh trong quán khi các cô càm ràm về việc suốt ngày đi học.

“Nếu nói như vậy, chắc cháu sẽ bị bố mẹ nói là mày đi ra khỏi nhà luôn quá”

“Đi ra khỏi nhà, chẳng phải cũng tốt hay sao. Các cháu muốn vui chơi mà”

Dù giữ khoảng cách với các cô bé, dường như Tokue vẫn chờ thời điểm thích hợp để cất lời. Sentaro nhận thấy điều đó. Mỗi khi nghe những giọng nói sôi nổi vọng đến từ khu phố chợ, Tokue lại lặng lẽ lui vào bên trong. Thế nhưng, lúc ấy trên khuôn mặt bà đã nở nụ cười.

Có lẽ đối với bà, đó là mong ước cả đời. Mong ước giản dị mà có lẽ người bình thường không thể tin được nó lại khao khát đến nhường đó.

Bởi vì…..

Cả cuộc đời bà gắn với trại phong từ khi bà mới chỉ là một cô bé. Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra chúng ta có những ước mơ, có những bộ váy đẹp, là tháng ngày cắp sách đến trường. Thế nhưng đó lại là những tháng ngày khép lại những giấc mơ thơ ấu sau những Dãy tường bên ngoài viện điều dưỡng cùng những hàng cây đông thụ kéo dài bất tận đã cách ly người bệnh hàng chục năm, thậm chí là cả đời vời xã hội bên ngoài.

Đó là căn bệnh mà cách đây mấy mươi năm, người bệnh phải cách ly hoàn toàn với xã hội, thậm chí bị xóa tên khỏi chính gia đình của mình. Tokue có thể vượt qua 50 năm tù túng sống bên trong viện điều dưỡng, có thể vượt qua những sợ hãi, đớn đau của một người bệnh hủi để đi tìm niềm vui trong việc làm bánh kẹo, thậm chí trở thành một người cực kỳ am hiểu về ẩm thực. Trải qua “địa ngục trần gian”, Tokue nhìn cuộc đời đầy nhẹ nhàng và bao dung. Thế nhưng, cho đến cuối cùng, bà vẫn không thể vượt qua được định kiến của xã hội.

Trong con mắt của Tokue, cuộc đời bi thương của bà vẫn đủ đầy như nó vốn dĩ.

Chúng ta mệt mỏi, mất niềm tin vào cuộc sống vì chúng ta đang mất kết nói với chính bản thân mình” – Cô giáo của mình đã nói như vậy.

Bà Tokue đã dạy cho Sentaro không chỉ món mứt đậu đỏ ngon tuyệt, mà điều tuyệt vời nhất là lòng yêu thương giúp anh kết nối lại với chính mình, không phí hoài những năm tháng dần trôi. Quá khứ rất đẹp nếu ta gắn vào đó những kỷ niệm ý nghĩa. Ý nghĩa cuộc sống chỉ đến khi ta có niềm tin.

Lời kết

Mình yêu thích tác phẩm này vì sự giản dị, cái buồn man mác của nó. Mỗi khi mình buồn hay mất niềm tin, mình đều giở An ra đọc để lấy lại tinh thần. Bà Tokue là tấm gương cuộc sống, là lời nhắc nhở với bản thân mình rằng “ Hãy yêu cuộc sống này khi còn có thể”.

Những trích dẫn hay trong truyện

  • “ Dù cố gắng sống với mong muốn chẳng phạm lỗi lầm gì ở đây, nhưng người ta vẫn thường bị đè bẹp bởi những điêu không lý giải được.”
  • “ Những thứ như định mệnh, người trẻ mà nói thì không được đâu”
  • “ Khi đổi mùa cũng là lúc đổi đời mà.”
  • “ Chúng ta sinh ra là để quan sát, lắng nghe cuộc đời này, Thế giới này chỉ mong mỏi đến chừng ấy thôi. Nếu là như thế, dù bà không thể trở thành giáo viên, dù không trở thành người lao động, chắc chắn vẫn có ý nghĩa nào đó khi bà được sinh ra trong cuộc đời này”
  • “ …tất cả đều có ý nghĩa khi được sinh ra. Vì thông qua cuộc đời đó, bầu trời hay gió được cảm nhận”
  • “Để vượt qua hàng rào này, chỉ còn cách sống với tâm hồn đã vượt rào”

Đánh giá:

  • Thời gian đọc: 2 ngày
  • Đánh giá: 4,5/5

P/s: Không liên quan nhưng các nhà văn Nhật có vẻ thích lấy bút danh là trái cây quá mà 🙂 Mình đang nghĩ đến Banana Yoshimoto)