Tác giả : Banana Yoshimoto

“ Ai là người cuối cùng bước lên từ biển

Trên bãi biển một ngày hạ tàn,

Người cuối cùng ấy đã trở về nhà

Mà không đóng nắp biển

Vì vậy mà

Biển cứ mãi mở toang,

Anh đào, cúc thược dược, mào gà

Hướng dương, cúc dại, anh túc đỏ

Nở rồi lại nở nở rồi lại nở

Tại sao hoa cứ mãi mở

Trên thế giới này dù chẳng còn em?”

Câu chuyện được bắt đầu bằng lời bài hát “Nắp biển” như thế đấy.

Mari là cô gái trẻ sinh ra và lớn lên ở vùng biển này. Sau khi học đại học và làm việc ở Tokyo một thời gian,, Mari quyết định về quê lập nghiệp với tiệm đá bào. Đó là tiệm nhỏ xinh nhìn ra biển, được chính tay Mari bài trí, sửa sang, là tâm huyết của cô.

Hajime là cô bé sinh ra và lớn lên ở thành phố. Em có một người bà rất giàu có và rất thương em. Em có một vết sẹo lớn trên mặt, vết bỏng ngày bé còn lại khi bà cứu Hajime ra khỏi đám cháy.

Không may, bà Hajime mất đi để lại khối tài sản lớn. Trong khi chú bác tranh nhau khối tài sản thì Hajime chỉ biết nhận lấy đau khổ vì mất bà, bố mẹ em đã gửi em đến gia đình bạn thân – là bố mẹ của Mari để em được bình tâm trước những sóng gió.

Ngay khi vào truyện, tôi tự hỏi: Liệu tác giả có thể viết nên một câu chuyện hay không, với hai nhân vật chính là nữ và tình cảm chỉ là tình bạn đơn thuần?

Tôi đã thắc mắc như vậy đó và tôi đã có câu trả lời.

Mari bên chiếc máy bào đá

Trước biển, hai có gái trẻ gặp nhau khi hè sang. Mari đưa Hajime đi khắp thị trấn biển mà chính mình cũng vừa trở lại. Đêm dạ quang, mũi đất hoàng hôn, gốc liễu già, vương quốc thủy tề nơi hõm đá – ngày nối ngày họ thăm lại những nơi một thời tưng bừng rực rỡ, nay ngấp nghé tàn phai. Để hiểu hơn cuộc đời mình qua ký ức, để chữa lành những vết thương ẩn sâu, để khi mùa hè đi dần về kết thúc, cố gắng đóng nắp biển còn bỏ ngỏ.

Gắn kết câu chuyện là những nỗi buồn man mác của Hajime, là tâm sự của Mari về những nỗ lực nhỏ nhoi cố cứu vớt lại những ngày xưa êm đềm.

Có thể bạn biết, nỗi niềm của Mari cũng chính là thực trạng hiện nay tại Nhật, dân số già hóa và ngày càng giảm cùng với việc các gia đình chuyển lên thành phố sống dẫn đến tình trạng thị trấn, làng mạc ở nước này đang trở nên vắng vẻ.

Chính những nỗ lực mạnh mẽ của Mari, tuy không thể khiến vùng quê trở nên nhộn nhịp như xưa nhưng cũng đã kéo được Hajime ra khỏi những vùng tối u sầu, giúp cô bé có tình yêu cuộc sống hơn. Để ta thấy, ở Hajime, không chỉ có nỗi buồn mà  là một cô bé thông minh, sâu sắc và nhạy bén hệt như bà của em vậy.

Đôi lời cảm xúc

Có lẽ, tôi hiểu cảm giác tiếc nuối này của Mari. Tôi cũng sinh ra và lớn lên ở vùng quê. Từ nhỏ cho đến học xong cấp 3 tôi đã có những tháng ngày vô cùng hạnh phúc mà không cần đến thú vui hiện đại. Tâm hồn tôi được nuôi dưỡng bởi dòng sông, đồng lúa và lũy tre làng… Ngày bé tôi cũng khao khát được bước ra thế giới bên ngoài ấy, sau mấy năm bươn chải, giờ tôi nghĩ rằng mình cũng nhớ ngôi nhà nhỏ bé có bố mẹ ở đó rất nhiều. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ đứa trẻ nào sinh ra ở quê cũng sẽ có những cảm giác như thế.

Cảnh trong phim “Nắp biển” cùng tên

Trích dẫn:

 “Khung cảnh đó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng không hiểu sao cứ lưu lại thật sâu trong trái tim tôi

Vì đá sẽ tan, chóng mất đi, nên tôi luôn có cảm giác mình đang bán từng mảnh thời gian ngắn ngủi tuyệt đẹp. Giấc mơ trong thoáng chốc. Đó là khoảnh khắc như thể bong bóng xà phòng bay lên rồi lập tức biến đi mất trước mắt mọi người, từ những cụ ông cụ bà, từ em bé đến những cô cậu đang tuổi dậy thì.

Tôi rất thích cái cảm giác ấy”

Bản thân tôi thích “Nắp biển” nhiều vì lối văn mộc mạc, giản dị  như thế của Banana Yoshimoto. Đọc tác phẩm của bà, tôi chợt nhận ra rằng: Hóa ra, những điều giản dị lại có sức mạnh phi thường.