[REVIEW] Central Park – bức tranh đầy tổn thương của Guillaume Musso

0
43

Bài review này của tôi 3 năm trước sau khi tôi hoàn thành cuốn Central Park, đó là món quà sinh nhật 23 tuổi từ những người bạn thân thiết. Đến hôm nay, tôi lên mạng tìm đọc phản hồi của mọi người, có người khen, có người chê thậm tệ. Thật ngạc nhiên! Tôi đã rất thích cuốn truyện này, tuy vậy mỗi người một quan điểm. Đối với tôi Central Park vẫn là một câu chuyện hay, sâu sắc mà những bạn trẻ yêu trinh thám có thể tìm đến.

Central Park. Thật khó để biết nên bắt đầu từ đâu.

Tôi còn nhớ….

Cũng đã hơn 1 năm kể từ ngày đắm chìm vào”Ngày mai” và không tìm thấy cho mình một quyển tiếp sau kế thừa cảm xúc. Cho đến khi…

“ Có những khoảnh khắc trong đời khi một cánh cửa mở ra và khi cuộc sống của bạn trượt trong ánh sáng. Những khoảnh khắc hiếm hoi khi điều gì đó bật chốt bên trong bạn. Bạn bồng bềnh trong trạng thái phi trọng lượng, bạn lái xe trên một chuyến xa lộ không hề có rada. Những lựa chọn trở nên rõ ràng, những câu trả lời thay thế cho những câu hỏi, nỗi sợ nhường chỗ cho tình yêu.

Cần biết đến những khoảnh khắc ấy.

Chúng hiếm khi kéo dài.”

Đậu má…

Như bị tát vào mặt. Đó là cảm giác của tôi khi bắt đầu nhập chuyện. Vậy nên, nếu bạn là fan ngôn tình hay hy vọng tìm kiếm một câu chuyện tình yêu ngọt ngào. Bạn rất không nên đọc Central Park – câu chuyện 3/4 là trinh thám, chỉ 1/4 còn lại là dành cho cảm xúc.

1/4 ít ỏi đó nhưng vừa đủ là chất keo gắn kết từng phần câu chuyện. Kết cấu hoàn hảo.

Alice Schafer, một nữ đại tá cảnh sát người Pháp. Vâng, một cô gái Pháp nhưng không có tí lãng mạn nào của Pháp hết. Bản tính cứng nhắc, suy nghĩ cực đoan và là đội trưởng đội trọng án “Schafer”. Bạn sẽ khó mà tìm thấy một chút gọi là nữ tính ở cô gái này.

Gabriel Keyne, anh chàng nhạc công jazz ( tạm gọi như vậy đi) điển trai, hài hước đến từ Mỹ, không thông tin gì kèm theo.

Ồ nghe tới đây, hẳn sẽ là câu chuyện tình đầy thú vị giữa anh chàng mơ mộng và cô nàng sắt đá nhỉ :))

Ấy thế mà,

Alice lạc vào xứ sở rắc rối,

Một sáng đẹp trời khi tỉnh dậy, hai người không thể rời xa nhau bởi cái còng tay chết tiệt ngay trong Central Park, công viên giữa lòng New York. Mọi chuyện tưởng chứng như hết sức vô lý với cô gái, mới ngày hôm qua còn mơ màng say xỉn với lũ bạn trong bar tại Pháp sáng nay đã nằm giữa New York, cách xa đến nửa bầu trời. Cả hai đều không hiểu chuyện gì xảy ra, hoang mang, lo sợ. Mọi khủng hoảng đẩy lên khi Alice phát hiện ra mình mang trong mình 1 khẩu Glock cùng cái áo sơ mi đẫm máu.

Cô đã bắn ai? Vì sao họ lại ở đây? Người đàn ông kia là ai?

Alice can đảm

Chẳng ai có thể tin được, cô gái ấy có thể tiếp tục sống khi mọi sai lầm trong cuộc đời lại do chính cô tạo ra.

“ Tôi còn nhớ

Là ngày hôm ấy

Vì thói kiêu ngạo, phù phiếm, thiếu suy xét.

Tôi đã giết chết đứa con trong bụng,

Và giết cả chồng mình.”

——————————–

“ Kiss me hard before you go Summertime sadness I just wanted you to know That, baby, you’re the best “

Câu chuyện khiến tôi liên tưởng đến Summertime Sadness của Lana Del Rey.

Thế nào nhỉ? Thật… u ám

Alice đa nghi

Sau tất cả những gì đang xảy ra, cô không còn tin tưởng bất kì ai. Bản thân không cho là vậy nhưng sự thật là vậy. Cô đã nghi ngờ cả Alian – bố mình cùng cấp dưới Seymour – những người bên cạnh cô những lúc tưởng như bước đến vực thẳm cuộc đời và quan trọng nhất người đọc có thể thấy được: Cô đang nghi ngờ chính bản thân mình.

Alice tội nghiệp.

Đối diện với nỗi đau quá khứ cùng với cái tên – Erik Vaughn ám ảnh cuộc sống Alice trong suốt 4 năm trời, có lẽ là cả cuộc đời. Nỗi đau ấy tưởng chừng đã ngủ yên nay bỗng trội dậy, cắt sâu khiến Alice mạnh mẽ cũng phải khuỵu ngã.

Theo dõi đến những phút gần cuối câu chuyện. Một cảm giác tuyệt vọng, không lỗi thoát, không cách xử lý, không biết cái kết.

Vaughn thực sự đã chết chưa?

“ Alice, rồi sẽ sao đây?”

Một câu hỏi xuyên suốt chắc chắn được đặt ra ngay cả khi đã hoàn thành đến 4/5 câu chuyện. Sau tất cả những gì đã xảy ra, bạn chỉ thấy “ Thật thảm, chỉ có chết mới kết thúc được đau khổ, từ bé đến lớn ngoài những giây phút gặp Paul ra, tất cả đều đáng bỏ đi, không có đến một sự liên kết tươi đẹp. Người đàn bà rời rạc. Chấm hết”.

Gấp sách đi ngủ

Sáng hôm nay tỉnh dậy, vớ ngay lấy cuốn truyện tự nhủ: “ Thôi thì cũng đọc sắp xong rồi, cố nốt đi, dù nó tệ đến đâu, ngày thứ 7 đen tối :(( “

Link đặt sách: https://shorten.asia/jykYDfm7

Rồi sẽ có…..

“ Rồi sẽ có những sớm mai tươi sáng và những sớm mai mây mù khác. Rồi sẽ có những ngày nghi ngại, những ngày sợ hãi, những giờ vô bổ và buồn bã trong các phòng chờ nồng mùi bệnh viện.

Mỗi lần như thế, em tự nhủ rằng, hiện tại dù có chuyện gì xảy ra với em thì tất cả những khoảnh khắc này, giành giật lấy từ tay định mệnh, vẫn bõ công sống.

Và không ai có thể tước đoạt chúng từ em.”

Thế đấy, phụ nữ có mạnh mẽ đến mấy chắc chắn cũng sẽ có một người đàn ông che chở để cô ấy là mình 🙂

Và sau cùng, sau tất cả… Vẫn có một người.

Câu chuyện kết thúc. Kịch liệt, căng thẳng, những cuộc rượt đuổi, trốn chạy. Những cảm xúc thăng hoa xen lẫn khổ đau. Những nghi ngại, nỗi lo sợ thầm kín giấu trong lòng bấy lâu bộc phát cứ thế được tác giả nhào nặn khiến cho câu chuyện “ không có đến một giây chết”. Người đọc cứ thế bấu víu vào những diễn biến nội tâm đầy phức tạp của Alice cho đến cuối câu chuyện. Từ tức giận, căm ghét cho đến thương cảm, xót xa.

Cảm ơn Musso 🙂

P/s: Cảm ơn Mai và Dung đã tặng tớ quyển truyện tuyệt vời này. Yêu và nhớ hai đứa nhiều 🙂