Đây sẽ là một bài mang một chút kỷ niệm tuổi thơ, một chút trải nghiệm và quan điểm của mình về Smartphone cũng như cuộc sống hiện đại. Bài viết không quá dài, vậy nên hy vọng nếu bạn đã đến đây, hãy cố gắng đọc nó nhé.

Quay lại tuổi thơ một chút, thời mình học cấp 1, tức là khoảng hai chục năm trước, sách báo còn khá là hiếm và trong tâm trí của lũ trẻ hồi đó còn chưa có khái niệm smartphone là gì. Mình nhớ, chiếc điện thoại đầu tiên của mình là cục gạch Nokia kế thừa từ bố, thời mà các nhà mạng còn khuyến mãi 50-100 tin nhắn một ngày. Không mạng Internet (mình đi học đại học nhà mình mới mắc mạng), không kết nối nhanh, chúng mình đã sống những ngày như thế, miệt mài nhắn tin cho nhau dù 1 ngày đã gặp nhau trên lớp rồi. Nhắc về cảm giác chờ đợi tin nhắn quả là thú vị, một buổi tối lúc đang ngồi học tranh thủ trao đổi bài bằng tin nhắn (dù chẳng được bao nhiêu).

Suốt những năm tháng tuổi thơ mình được bố mẹ bao bọc khỏi giới truyền thông thế giới như thế đó. Hầu hết mình thu thập thông tin từ thời sự, sách và báo giấy. Nhà mình cách thư viện 7,8 cây số. Cứ cuối tuần mình và bạn thân đạp xe lên thư viện mượn sách. 1 thẻ thư viện chỉ được mượn số lượng ít ỏi sách. Mình đã sống những ngày rất hạnh phúc, mình nghĩ vậy. Gần như 100% mình không tiếp xúc với Internet, trình duyệt duy nhất cũng chỉ là Internet Explore, có lẽ vì vậy mà xuống Đại học mình ngố kinh khủng, mấy cái đó mình hoàn toàn mù tịt luôn.

Quay lại chủ đề chính, mình được một số bài nói rằng: Smartphone là bảo mẫu tốt nhất. Không biết nên buồn hay nên cười với câu này. Quả thực, xuất phát từ một đứa thích đọc sách như mình cũng bị sức hấp dẫn của thiết bị điện tử cám dỗ, mặc dù facebook chẳng có gì mà một ngày cũng phải đảo qua vài lần mới chịu được. Giờ chắc nếu lạc trên đảo hoang thì  một số con nghiện sẽ chọn mang theo smartphone cũng nên.

Mình cai nghiện bằng cách ngoài giờ làm việc và trước lúc đi ngủ mình đều đọc sách và tránh xa điện thoại nhiều nhất có thể. Không biết mọi người thế nào nhưng cuộc sống của mình từ ngày ít facebook, kenh14… thì tốt hẳn lên. Nhiều bạn kinh doanh thì đúng FB là một kênh hái ra tiền, nhưng với mình thì mình đang cố gắng giảm tải. Lên fb, hàng tá con nhà người ta khoe cuộc sống sang chảnh, trải nghiệm cuộc sống,…Không chóng thì chày, ít nhiều bạn cũng ao ước được như người kia, rồi người kia, rồi người kia nữa. Mạng xã hội là vậy, người thì sống trong ảo tưởng, người thì suốt ngày chỉ so sánh rồi thèm khát. Kenh14 thì ngày nào cũng tin chết người, tai nạn…. đủ kiểu. Một ngày, hàng tá thông tin như vậy, không đọc cũng đập vào mắt.

Cuộc đời là chuối ngày ao ước thành công mà không đi kèm hành động

Phải nói biết nhiều là tốt nhưng đừng để truyền thông dắt mũi, sức mạnh của công đồng mạng thực sự khó lường. Có thể bạn đã biết, dạo đây nổi lên vụ Aroma và Khoa Pug, nếu quan tâm theo dõi vụ này, chưa biết đúng sai, kết quả ra sao nhưng vì những lời ăn nói thiếu suy nghĩ của một số thành phần mà khiến công ty thiệt hại lớn cả về danh tiếng lẫn tiền bạc. Vụ việc vẫn còn đang rất nóng và chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Thế mới biết: Cái miệng hại cái thân như nào và sức mạnh CĐM ra sao. Đối với mình, có một nguyên tắc: Tất cả các tài khoản mạng xã hội đều Private hết mức có thể và tuyệt đối không đăng tào lao. Nhiều người cười và nghĩ rằng, xã hội con người tự do ngôn luận thì xin thưa, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Cha mẹ bỏ rơi, áp lực học hành và làm bạn với Smartphone

Nếu mọi người cho rằng, trẻ con bây giờ chỉ thích smartphone thôi, theo mình thì cũng không hẳn như vậy. Mình không dám nói mạnh nhưng có thể tình trạng nghiện smartphone ở trẻ nhỏ là do sự thiếu quan tâm của cha mẹ và sức ép từ bên ngoài. Lúc còn học đai học, mình có cơ hội tham gia tổ chức ngoại khóa cho các em nhỏ cấp 2. ở lứa tuổi này khá khó bảo, chỉ cần 2 lớp ngồi trên xe là thể nào cũng cãi  nhau. Công nhận nhà các em cũng có điều kiện, mình còn xài cục gạch mà các em đã iPhone iPad đủ cả. Mọi đứa trẻ đều mong nhận được từ sự quan tâm từ người lớn, mình tin điều đó và mình luôn cố gắng nói chuyện với các em nhiều nhất có thể. Thực sự, rời smartphone các em là những đứa trẻ vẫn còn ngây thơ lắm, các em kể rằng bố mẹ lúc nào cũng bận vậy nên ngoài lịch học dày đặc về các em chỉ biết làm bạn với cái điện thoại thôi. Quả thật, tụi trẻ bây giờ có rất nhiều nhưng các em lại không biết mình cần gì? Muốn gì? Chỉ nghĩ tới điều này thôi là mình không khỏi cảm thấy lo sợ. Lo sợ rằng con người quá phụ thuộc vào thiết bị điện tử mà quên đi mất cuộc sống thực sự.

Bên trái hay bên phải là gia đình bạn mong muốn? Với mình dĩ nhiên không phải bên trái rồi…

Người lớn chúng ta cũng vậy. Chúng ta lao vào công việc kiếm tiền, cuộc sống ngày càng khó khăn và cạnh tranh. Ngày qua ngày, cuộc sống, công việc cứ thế cuốn ta đi, mặc dù mêt mỏi nhưng lại không thể ngừng nghỉ. Chúng ta nói rằng bận rộn nhưng không một ngày nào quên check fb, zalo… Bạn mệt nhưng vì bạn bè rủ đi chơi, vì có việc này việc kia mà bạn tạm gác nghỉ ngơi lại, tham gia để vừa lòng mọi người. Lúc nào cũng để vừa lòng người khác. Rồi những buổi hẹn hò “cắm mặt vào Smartphone“. Nghe thì buồn cười nhưng là thật đó bạn ạ. Bạn hãy thử nhìn lại mình và thử một ngày nói không với điện thoại xem kết quả sẽ ra sao nhé!

Những buổi hẹn hò thiếu muối với Smartphone

Vậy thực sự ý nghĩa cuộc sống nằm ở đâu? Và chúng ta cần làm gì để có một cuộc sống thực sự chất lượng? Bản thân mình cũng chưa có câu trả lời cho câu hỏi này, mình cũng đang chật vật tìm kiếm nó, và bạn, nếu như bạn đọc được bài này và đồng cảm, hãy chia sẻ cùng mình nhé. Dù là lời tâm sự hay góp ý mình cũng vô cùng cám ơn 🙂