Trang chủ Các tác giả Đăng bởi Mrs.Lee

Mrs.Lee

12 Bài viết 0 BÌNH LUẬN

Cách làm trà đào ngon như ngoài hàng – Đảm bảo thành công!

0

Mình có một thói quen lần nào ra Aha cũng auto gọi trà đào. Một phần đỡ phải nghĩ nhiều mà lại ngon hợp ý. Mình khá là mê các món đồ uống từ hoa quả ngâm và cũng tự mày mò làm như sấu, quất, mơ… Đây là lần đầu tiên mình thử sức làm món trà đào. Hay ăn thì lăn vào bếp. Kết quả thành công mĩ mãn. Mình chia sẻ cách làm với các bạn ngay đây. Let’s go.

Đầu tiên là nguyên liệu  làm đào ngâm gồm có:

  • 1,5 kg đào.

Lưu ý bạn chọn đào lai mận (vỏ nhẵn màu đỏ vàng, ruột màu vàng) để làm. Chọn quả đào cứng một chút, đào chín quá sẽ khó bổ. Mình cũng chưa thử với đào lông nhưng có vẻ cũng không hợp lắm. Đào lai mận là chuẩn nhất. Giờ đang là tháng 7 mùa đào, bạn ra chợ mua giá cũng rất hạt dẻ chừng 25k/kg thôi.

Xin giới thiệu đây là em Đào lai mận. Đặc điểm nhận dạng: Vỏ nhẵn, không lông. Màu đỏ vàng. Ruột vàng.
  • 500 gr đường

Bạn có thể dùng đường trắng hoặc đường đỏ. Ở bài viết này mình dùng đường đỏ vì đường đỏ tốt cho sức khỏe hơn và khi pha trà màu nước đường đỏ mix với màu trà nên kết hợp ok.

  • 3 quả quất

Bạn có thể dùng chanh thay quất. Vì mình thích mùi quất hơn nên bài viết này mình chọn quất. Nước cốt quất sẽ giúp cho vị ngọt đào ngâm được thanh hơn, không bị gắt.

  • Một âu nước sôi để nguội. Một thìa cà phê muối hột.

Thực hiện

Bước 1: Làm sạch và sơ chế đào

Đào mua về rửa sạch, để ráo nước.

Chuẩn bị 1 âu nước sôi để nguội pha với chút muối để đào không bị thâm sau khi bổ.

Khi đào đã ráo nước, bạn bổ đào ra làm 4 (bổ múi cau). Nên bổ ra làm 4 vì đào mận ở nước ta khá là nhỏ (không được to như đào ngâm sẵn trong hộp mà các quán hay dùng). Bổ làm 4 giúp miếng đào vừa ăn và không bị nát nữa.

Quy trình bổ đào để không bị nát: Đào bổ múi cau trước rồi mới gọt vỏ. Sau đó ngâm vào âu nước muối chuẩn bị từ trước.

Lưu ý khi bổ đào bạn vẫn để vỏ rồi khi bổ xong mới gọt vỏ. Làm như vậy miếng đào sẽ nguyên vẹn mà không bị bầm, nát.

Ngâm những miếng đào vừa cắt gọt vào âu nước muối.

Bước 2. Chuẩn bị nước đường

Lấy khoảng 150gr đường cho vào nồi đun thành màu cánh rán. Chú ý không dùng đũa khuấy khi đang thắng đường.

Khi đường thắng đã đủ độ. Đổ vào nồi 300-350ml nước cùng với 250gr đường còn lại vào đun sôi.

Bước 3: Luộc đào

Khi nước đường đã sôi. Vớt đào đang ngâm nước muối ra rồi cho vào nồi nước đường.

Đợi hỗn hợp đào và nước đường sôi trở lại. Giữ sôi trong vòng 3-5 phút (không nên luộc quá lâu đào sẽ bị nát, mất ngon).

Nào ta đun, ta đun. Nhưng nhớ đun sôi 3-5 phút thôi nghe bà con. Cố quá là quá nhũn đó :))

Tắt bếp, vớt đào ra bát để nguội.

Vắt 3 quả quất lấy nước cốt hòa với nước đường rồi để nguội.

Khi nước đường và đào đã nguội. Xếp đào vào trong hũ rồi đổ nước đường vào.

Lưu ý bảo quản đào ngâm trong ngăn mát tủ lạnh (Cái này nhớ nha, quên là đi tong hộp đào đó). Nước đào ngâm mình để trong tủ 1 ngày là đã có thể mang ra xài rồi.

Bước 4: Pha trà đào

Sử dụng trà đào gói (mình mua của Cozy). Ngâm túi trà trong nước nóng chừng 10-15 phút.

Pha nước trà túi lọc với nước đào ngâm (nếu bạn muốn uống ngọt hơn thì có thể pha thêm chút đường – tùy khẩu vị của bạn).

Bỏ vài miếng đào ngâm vào cốc. Bỏ đá viên vô, vậy là bạn đã có một cốc trà đào ngon như ngoài hàng rồi. Trà thơm mùi đào (chủ yếu là từ trà túi lọc ấy mà)). Vị ngọt, chua dịu. Miếng đào thì mềm mềm, giòn giòn. Nói chung giải khát kết hợp ăn rất là phê pha.

Kết quả thành phẩm: Đào ăn mềm nhưng vẫn có độ giòn, không mềm nhũn.

Quy trình uống trà đào: Pha trà – Bỏ đá – Sống ảo và Chén :))

Đôi lời nhắn nhủ

Đến lúc làm xong mình thấy: Ô hóa ra làm cũng đơn giản nhỉ? Vậy mà trước giờ mình cứ nghĩ khó nên không thử. Mỗi lần thèm lại phải lọ mọ ra quán uống.

P/s: Tada, vậy là chúng ta đã đi hết tất tần tật kinh nghiệm làm trà đào của mình rùi. Hè này đã có thêm món mới để giải khát. Cảm ơn bạn đã đọc bài. Chúc bạn thành công <3

[REVIEW PHIM HAY] Flipped (Đảo ngược) – Câu chuyện tình yêu thưở ngốc xít

0

Tình yêu học trò, dù đơn phương hay được đáp lại đều là những thứ tình cảm trong sáng nhất. Chẳng mấy ai bước qua tuổi dở dở ương ương mà lại không “cảm nắng” anh chàng hay cô nàng nào đó. Juli cũng thế, cô bé hoàn toàn chắc nịch rằng cô đã yêu Bryce kể từ cái nhìn đầu tiên. Ngày cô bé, cậu bé ấy 7 tuổi.

Bộ phim lấy bối cảnh tươi đẹp của vùng quê nước Mỹ vào những năm 60 của thể kỷ trước. Màu phim cùng phong cách thời trang đậm chất Vintage thời kỳ đó chắc chắn sẽ chinh phục bạn ngay từ những thước phim đầu tiên.

Tình yêu sét đánh hay oan gia thứ thiệt?

Năm Juli 7 tuổi, Bryce và gia đình chuyển tới căn nhà phía đối diện. Cô bé hoàn toàn “đổ rầm” Bryce ngay từ cái nhìn đầu tiên. “Ánh mắt của cậu ấy, có gì đó trong ánh mắt của cậu ấy”.

Câu này dịch sang Tiếng Việt không hay bằng nên mình quyết định lấy từ nguyên tác Tiếng Anh.

Cõ lẽ vì quá mê Bryce mà Juli nghĩ rằng cậu ấy cũng thích mình, nhưng chẳng qua cậu ta ngại thội. Thế nào nhỉ? Đây có thể được gọi là tình yêu sét đánh chứ 🙂 . Mở đầu hoàn hảo cho mối tình thưở học trò. Nói thật đi, bạn đã từng bao giờ rung rinh vì một ánh mắt, nụ cười, dáng người từ phía sau… hay thậm chí là cả đôi giày mà người kia đi chưa? Tình yêu học trò bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy đấy.

Về phía Bryce, ngay từ lần đầu gặp cậu đã nghĩ rằng Juli là một con bé kỳ lạ, phiền phức cả ngày cứ lẵng nhẵng đi theo mình. Cậu đâu có ngờ rằng, con bé kỳ lạ này lại ám ảnh mình tới nửa thập kỷ. Quả là “trouble maker “ thứ thiệt chứ chẳng chơi.

Sẵn tình cảm dành cho cậu hàng xóm, định mệnh thật khéo sắp xếp khi Bryce được vào cùng lớp với Juli. Cô bé vui mừng và nghĩ rằng cậu bạn rất cần giúp đỡ. Chính sự nhiệt tình có phần “quá khích” này của Juli khiến Bryce càng hốt hoảng hơn. Hai đửa thành chủ đề bàn tán của lũ học sinh trong trường, ai cũng biết Juli mê Bryce như điếu đổ. Hai đứa cứ lớn lên “bên nhau” như vậy, một đứa thì trong mắt chỉ có “Bryce, Bryce”, một đứa thì trốn như chuột trốn mèo.

Lên cấp 2, Bryce đã trở thành một cậu bé đẹp trai với ánh mắt hút hồn. Quyết tâm dứt đuôi Juli được thực hiện ngay từ những ngày đầu lên cấp, Bryce hẹn hò với Sherry – cô nàng nóng bỏng nhất khối và cũng đồng thời là người mà Juli cực kỳ không ưa.

Juli, giờ là một cô bé thông minh xinh xắn, vẫn miệt mài chạy theo Bryce. Cô bé nhìn tình yêu đời mình hẹn hò với con bé mà mình ghét, đau lòng nhưng vẫn không dứt được tình cảm dành cho cậu chàng. Cũng đúng thôi, mối tình sét đánh của cô bé mà. Ngay cả khi bị phản bội, chưa bao giờ Juli nghĩ rằng mình hết tình cảm với Bryce.

Những rạn nứt

Những rạn nứt đầu tiên đến từ cây sung dâu ở trạm xe bus.

Ngày định mệnh khi Juli đang ngồi trên cây sung đâu thì hay tin cái cây sắp bị chặt. Cô bé bàng hoàng cầu xin giữ lại cái cây. Cô bé đã khóc và kêu gọi Bryce hãy cùng cô cứu lấy cái cây. Cô bé càng đau lòng hơn khi Bryce chỉ đáp lại bằng cái quay lưng.

Phải nói thêm về cái cây sung dâu này có ý nghĩa với Juli như thế nào.
Juli yêu cái cây này lắm, ngày nào cô bé cũng trèo lên cây để ngắm nhìn thế giới và thông báo cho những người bạn phía dưới lộ trình của xe bus. Với cô bé, cái cây không chỉ đơn giản là chỗ chơi mà đó còn là người bạn tâm hồn.
Trên cây sung dâu, cô bé được ngắm nhìn cả thế giới, cô bé nóng lòng chia sẻ khoảnh khắc kỳ diệu này với Bryce nhưng lại bị ngó lơ.

Tình huống này đúng là không thể buồn hơn cho Juli.

Trên ngon sung dâu

Nỗi buồn cái cây chưa nguôi, rạn nứt tiếp theo lại kéo đến.

Chẳng là, đàn gà nhà Juli đẻ được rất nhiều trứng, cô bé kiếm được những đồng tiền đầu tiên nhờ việc bán trứng. Với lòng yêu mến và sự biết ơn, cô bé mang trứng đến tặng cho “hàng xóm tốt bụng Bryce” mà không lấy một đồng nào. “Đúng rồi, ai lại lấy tiền của Bryce chứ?”

Chính vì giỏ trứng này mà gia đình Loski xảy ra tranh cãi. Ông bố khó ưa của Bryce vốn chẳng thích gì gia đình Baker, ông ta đưa ra mọi lý lẽ để cho rằng những quả trứng đó mất vệ sinh và có khuẩn Salmonella . Sau một hồi tranh cãi, gia đình quyết định không dùng tới trứng của Juli. Bryce đã mang trứng bỏ sọt rác mặc dù có phần cắn rứt lương tâm.

Mọi chuyện tệ hơn khi Juli lại hết lần này đến lần khác tặng trứng cho gia đình Loski. Chính vì thái độ không nỡ nói với cô bé rằng cả nhà không ai ăn trứng mà Bryce giấu nhẹm với cả gia đình việc cậu bé vứt trứng của Juli vào thùng rác. Rồi ngày ấy cũng đến, ngày mà Juli tội nghiệp phát hiện Bryce bỏ trứng của mình.

Cô bé hoàn toàn sụp đổ hình tượng chàng trai năm ấy.

Nhận ra

Nếu bạn để ý, Bryce luôn lén nhìn Juli mặc dù rất ghét. Bằng cách này hay cách khác, cậu cố gắng lấp liếm sự quan tâm của mình với cô bé. Mọi thứ sáng tỏ khi Juli chẳng còn buồn bận tâm đến Bryce nữa.. Cô bé hoàn toàn hiểu được lời dạy của cha, thì ra bấy lâu nay Juli nhìn Bryce chỉ là một khung hình đẹp thôi, còn tổng thể thì….

Sự quyết tâm né tránh của Juli khiến Bryce nhận ra tình cảm thực sự mình dành cho cô bé. Juli càng né tránh thì Bryce càng “quan tâm” hơn. Đỉnh điểm là ngày hội Basket boy ở trường. Bryce đã hoàn toàn mất tự chủ khi Juli không chọn mình. “Một thứ cảm giác bồn chồn trong bao tử” – Bryce đã yêu, yêu Juli và đó là sự thật. Cậu tiến đến và định trao Juli chiếc hôn đầu đời. Juli bỏ chạy. Tất nhiên.

Juli nói là chẳng bận tâm nhưng trong thâm tâm, cô bé còn thích Bryce nhiều lắm. Bryce quyết tâm “trồng cây si” trước nhà Juli, làm mọi cách để được gặp cô bé. Đến đoạn này mình thấy cực kỳ phấn khích, tình yêu quả là điều kỳ diệu và kỳ lạ nhất thế giới :). Cọc mất mấy năm tìm trâu mà đến khi trâu đến thì cọc lại chạy mất tiêu :)).

Nơi tình yêu bắt đầu :3

Kết phim là cảnh hai cô cậu cùng trồng cây sung dâu trước cửa nhà Juli, báo hiệu cho tình yêu mới nảy nở. Thật là một happy ending đáng mơ ước.

Lời kết

Bộ phim không thuộc thể loại kịch tính hay tình yêu nóng bỏng như vẫn thấy trong những bộ phim Hollywood. Tình cảm trong phim hoàn toàn trong trẻo và giản dị như nó vốn là. Thú thật mình đã xem lại phim đến 3 lần. Bộ phim đã để lại cho mình rất nhiều ấn tượng: quá trình phát triển tình cảm, cách bố mẹ tiếp cận và dạy con cái khi biết con mình có những rung động đầu đời…. Thành công của bộ phim đến từ nội dung và diễn xuất cực kỳ xuất sắc của dàn diễn viên. Vai diễn Bryce và Juli dường như được đo ni đóng dành cho Callan Mcauliffe và Madeline Carroll vậy.

Trên đây là tất tần tật những gì mình cảm nhận về bộ phim “Flipped”. Vì rất thích nên mình đánh giá 5/5 cho bộ phim này. Chúc bạn có những giây phút xem phim vui vẻ.

Đánh giá: 5/5.

P/s: Dành cho những bạn quan tâm. Bộ phim này được chuyển thể từ cuốn truyện cùng tên Flipped. Phiên bản tiếng Việt là: “Bên kia đường có đứa dở hơi” nhé!

[REVIEW] Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane – Bài học về tình yêu thương

0

Hẳn những bạn mê phim Hàn nhìn bìa sách này rất quen đúng không. Chính xác! Đây là cuốn sách mà “cụ” Do Min Joon ( Trong phim “Vì sao đưa anh tới”)- đọc mỗi tối trước khi đi ngủ. Bản thân cuốn truyện này đã được xuất bản ở Việt Nam từ lâu nhưng chỉ đến khi có bộ phim thì cuốn truyện mới được giới trẻ Việt quan tâm, và mình là một trong số đó ;).

“Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane” Là một cuốn truyện dành cho thiếu nhi nhưng dưới con mắt người lớn, câu chuyện về chuyến phiêu lưu của chú thỏ Edward lại mang rất nhiều bài học về tình yêu thương mà tất cả các lứa tuổi đều phải suy ngẫm. Con nít có cảm nhận của con nít, người lớn cũng có cảm nhận của người lớn. Với mình đây xứng đáng là cuốn truyện kể hằng đêm dành cho cả gia đình.

Câu chuyện được bắt đầu như bao cuốn truyện thiếu nhi khác:

Ngày xưa…

Trong một ngôi nhà trên đường phố Ai Cập, có một chú thỏ được làm gần như hoàn  toàn bằng sứ. Chú có tay sứ và chân sứ, các ngón chân sứ, cái đầu sứ, thân mình và cái mũi sứ. Chân tay được khâu và ráp lại bằng sợi kim loại nên khuỷu tay và đầu gối bằng sứ của chú có thể gập lại, cho chú được tự do chuyển động dễ dàng.

Edward được mặc những bộ đồ thật đẹp, được đặt ở chỗ cũng thật đẹp. Chú đặc biệt không chơi với tụi búp bê. Chú luôn nghĩ mình là một chú thỏ, một chú thỏ với những bộ cánh lịch thiệp và cao quý. Tới đây chắc các bạn cũng hiểu chủ thỏ này yêu bản thân mình đến nhường nào. Chú luôn tự hào và tự cao về điều đó.

Chủ của Edward là cô bé mười tuổi Abilene Tulane, cô bé rất yêu Edward chẳng   khác gì chú coi trọng bản thân. Mỗi sáng đi học có bé Abilene đều lên dây cót và thông báo với Edward giờ học về để chơi với chú. Cô bé luôn nâng niu, yêu chiều chú hết mực. Cả người nhà của em đều phải chiều Edward như con cháu trong nhà vậy.

Edward đón nhận tình yêu từ gia đình Tulane, chú luôn tự cao với tụi búp bê về sự thanh cao của mình. Nhưng chú dường như chỉ biết nhận lấy tình yêu thương mà tình cảm của chú dành cho mọi người lại chẳng đáng bao nhiêu. Bà của Abilene – bà Pellegrina đã sớm nhận ra điều này.

“ Bởi vì,” Bà bà Pellegrina đáp, “nàng là một cô công chúa không yêu ai và không bận tâm chút nào về tình yêu, cho dù rất nhiều người yêu thương nàng”

Đó là câu chuyện về nàng công chúa mà bà ấy kể cho Abilene nghe, nhưng có lẽ người mà bà muốn hiểu rõ điều này hơn ai hết, chính là Edward. Bà đã quá rõ về chú. Trước chuyến tàu Mary khởi hành tới Luân Đôn, khi chia tay với gia đình Tulane bà đã ghé vào tai Edward và nói: “Con làm ta thất vọng”.

Quả là chú có sợ bà Pellegrina nhưng chú cũng sớm quên cảm giác đó mà không biết được rằng, chuyến tàu định mệnh này sẽ đưa cuộc đời chú sang một trang mới.

Những trải nghiệm mới

Edward rơi tùm xuống biển sau màn tranh giành của 2 anh em trên tàu. Abilene chỉ biết nhìn theo bóng chú chìm dần trong làn nước mà kêu khóc. Chú thỏ sứ cố nhìn theo Abilene nhưng không một chút thương cảm đau đớn vì phải rời xa người bạn thân thiết.

Chú đã được nếm trải những cảm xúc chân thực đầu tiên, một cách rõ rệt. Chú sợ hãi.

Nếu như chú thỏ sứ cứ nằm mãi dưới đáy biển sâu thì chắc câu chuyện cũng không còn gì để nói. Nhưng không, chừng nào chú còn chưa học được cách yêu thương thì chú không thể ra đi một cách dễ dàng như vậy được.

Cuộc đời cứ trôi và Edward sau đó được nếm trải mùi đời. Chú được vớt lên bở ông lão đánh cá trong một lần ra khơi. Chú được mang về tắm sạch sẽ được may một bộ đầm mới, dưới tư cách là một cô thỏ với cái tên cũng khác. Chú bắt đầu cảm nhận được tình yêu thương, quả là so với việc nằm yên dưới biển sâu bám đầy rêu thì việc này cũng tốt hơn rất nhiều rồi.

Thế nhưng, bài học chưa dừng lại ở đó, sau mỗi một biến cố chú lại được đổi tên với những thân phận mới. Càng lúc càng khó khăn hơn. Nằm cả tuần trời trong bãi rác, mặc đồ rách rưới, bị mang ra trêu đùa. Dường như mọi cay đắng mùi đời chú đều trải qua. Có lẽ mỗi lần qua tay một người chủ, Edward lại học được thêm nhiều điều. Chú được cảm nhận muôn vẻ trạng thái của tình yêu thương đến rồi lại biến mất, đôi khi là cả sự khổ đau. Chú cảm thấy đau đớn khi thế giới không còn Sarah Ruth, sẽ chẳng còn ai ôm chú, ru chú ngủ nữa. Cái chết của cô bé Sara Ruth đã làm Edward bừng tỉnh sau chuyến phiêu lưu dài tới mười mấy năm trời. Có lẽ đén lúc này chú đã cảm nhận được nỗi đau mà Abilene thấy khi chú biến mất trong làn nước biển. Chú bừng tỉnh. Chú thèm được yêu thương.

Yêu thương là phải biết đợi chờ

Edward được cứu sống, sau khi vỡ tan tành, chú tưởng rằng mình đã chết. Nhưng không, chú vẫn chưa học hết. Được yêu thương và biết yêu thương thôi chưa đủ, chú còn cần phải học cách kiên nhẫn chờ tình yêu nữa.

“Làm sao một câu chuyện có thể kết thúc vui vẻ nếu không có tình yêu.”

Sau tai nạn, chú lại được trở về với kệ tủ với những bộ cánh xinh đẹp. Chú bắt đầu trò chuyện với lũ búp bê và còn bị chúng “dạy đời” nữa. Vẫn là một Edward không yêu nổi tụi búp bê nhưng chú bắt đầu ngẫm nghĩ về những điều con búp bê ấy nói: “Ai đó sẽ tới, ai đó sẽ tới vì bạn”. Chú bắt đầu biết chờ đợi, chờ đợi tình yêu thương.

Câu chuyện là bài học nhân văn sâu sắc không chỉ dành cho trẻ nhỏ mà còn dành cho cả người lớn. Qua chuyến phiêu lưu của chú thỏ, chúng ta biết trân trọng hơn tình yêu thương dành cho nhau và có thêm niềm tin vào hạnh phúc. Dù bạn có phải trải qua những giay phút khổ đau hay vui sướng, chỉ cần bạn nhận biết được tình yêu thương, biết trao đi , nhận lại thì chắc chắn rằng: “Ai đó sẽ tới, ai đó sẽ tới vì bạn.”. Hãy nhớ nhé!

Lan man về Smartphone và cuộc sống hiện đại (hại điện)

0

Đây sẽ là một bài mang một chút kỷ niệm tuổi thơ, một chút trải nghiệm và quan điểm của mình về Smartphone cũng như cuộc sống hiện đại. Bài viết không quá dài, vậy nên hy vọng nếu bạn đã đến đây, hãy cố gắng đọc nó nhé.

Quay lại tuổi thơ một chút, thời mình học cấp 1, tức là khoảng hai chục năm trước, sách báo còn khá là hiếm và trong tâm trí của lũ trẻ hồi đó còn chưa có khái niệm smartphone là gì. Mình nhớ, chiếc điện thoại đầu tiên của mình là cục gạch Nokia kế thừa từ bố, thời mà các nhà mạng còn khuyến mãi 50-100 tin nhắn một ngày. Không mạng Internet (mình đi học đại học nhà mình mới mắc mạng), không kết nối nhanh, chúng mình đã sống những ngày như thế, miệt mài nhắn tin cho nhau dù 1 ngày đã gặp nhau trên lớp rồi. Nhắc về cảm giác chờ đợi tin nhắn quả là thú vị, một buổi tối lúc đang ngồi học tranh thủ trao đổi bài bằng tin nhắn (dù chẳng được bao nhiêu).

Suốt những năm tháng tuổi thơ mình được bố mẹ bao bọc khỏi giới truyền thông thế giới như thế đó. Hầu hết mình thu thập thông tin từ thời sự, sách và báo giấy. Nhà mình cách thư viện 7,8 cây số. Cứ cuối tuần mình và bạn thân đạp xe lên thư viện mượn sách. 1 thẻ thư viện chỉ được mượn số lượng ít ỏi sách. Mình đã sống những ngày rất hạnh phúc, mình nghĩ vậy. Gần như 100% mình không tiếp xúc với Internet, trình duyệt duy nhất cũng chỉ là Internet Explore, có lẽ vì vậy mà xuống Đại học mình ngố kinh khủng, mấy cái đó mình hoàn toàn mù tịt luôn.

Quay lại chủ đề chính, mình được một số bài nói rằng: Smartphone là bảo mẫu tốt nhất. Không biết nên buồn hay nên cười với câu này. Quả thực, xuất phát từ một đứa thích đọc sách như mình cũng bị sức hấp dẫn của thiết bị điện tử cám dỗ, mặc dù facebook chẳng có gì mà một ngày cũng phải đảo qua vài lần mới chịu được. Giờ chắc nếu lạc trên đảo hoang thì  một số con nghiện sẽ chọn mang theo smartphone cũng nên.

Mình cai nghiện bằng cách ngoài giờ làm việc và trước lúc đi ngủ mình đều đọc sách và tránh xa điện thoại nhiều nhất có thể. Không biết mọi người thế nào nhưng cuộc sống của mình từ ngày ít facebook, kenh14… thì tốt hẳn lên. Nhiều bạn kinh doanh thì đúng FB là một kênh hái ra tiền, nhưng với mình thì mình đang cố gắng giảm tải. Lên fb, hàng tá con nhà người ta khoe cuộc sống sang chảnh, trải nghiệm cuộc sống,…Không chóng thì chày, ít nhiều bạn cũng ao ước được như người kia, rồi người kia, rồi người kia nữa. Mạng xã hội là vậy, người thì sống trong ảo tưởng, người thì suốt ngày chỉ so sánh rồi thèm khát. Kenh14 thì ngày nào cũng tin chết người, tai nạn…. đủ kiểu. Một ngày, hàng tá thông tin như vậy, không đọc cũng đập vào mắt.

Cuộc đời là chuối ngày ao ước thành công mà không đi kèm hành động

Phải nói biết nhiều là tốt nhưng đừng để truyền thông dắt mũi, sức mạnh của công đồng mạng thực sự khó lường. Có thể bạn đã biết, dạo đây nổi lên vụ Aroma và Khoa Pug, nếu quan tâm theo dõi vụ này, chưa biết đúng sai, kết quả ra sao nhưng vì những lời ăn nói thiếu suy nghĩ của một số thành phần mà khiến công ty thiệt hại lớn cả về danh tiếng lẫn tiền bạc. Vụ việc vẫn còn đang rất nóng và chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Thế mới biết: Cái miệng hại cái thân như nào và sức mạnh CĐM ra sao. Đối với mình, có một nguyên tắc: Tất cả các tài khoản mạng xã hội đều Private hết mức có thể và tuyệt đối không đăng tào lao. Nhiều người cười và nghĩ rằng, xã hội con người tự do ngôn luận thì xin thưa, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Cha mẹ bỏ rơi, áp lực học hành và làm bạn với Smartphone

Nếu mọi người cho rằng, trẻ con bây giờ chỉ thích smartphone thôi, theo mình thì cũng không hẳn như vậy. Mình không dám nói mạnh nhưng có thể tình trạng nghiện smartphone ở trẻ nhỏ là do sự thiếu quan tâm của cha mẹ và sức ép từ bên ngoài. Lúc còn học đai học, mình có cơ hội tham gia tổ chức ngoại khóa cho các em nhỏ cấp 2. ở lứa tuổi này khá khó bảo, chỉ cần 2 lớp ngồi trên xe là thể nào cũng cãi  nhau. Công nhận nhà các em cũng có điều kiện, mình còn xài cục gạch mà các em đã iPhone iPad đủ cả. Mọi đứa trẻ đều mong nhận được từ sự quan tâm từ người lớn, mình tin điều đó và mình luôn cố gắng nói chuyện với các em nhiều nhất có thể. Thực sự, rời smartphone các em là những đứa trẻ vẫn còn ngây thơ lắm, các em kể rằng bố mẹ lúc nào cũng bận vậy nên ngoài lịch học dày đặc về các em chỉ biết làm bạn với cái điện thoại thôi. Quả thật, tụi trẻ bây giờ có rất nhiều nhưng các em lại không biết mình cần gì? Muốn gì? Chỉ nghĩ tới điều này thôi là mình không khỏi cảm thấy lo sợ. Lo sợ rằng con người quá phụ thuộc vào thiết bị điện tử mà quên đi mất cuộc sống thực sự.

Bên trái hay bên phải là gia đình bạn mong muốn? Với mình dĩ nhiên không phải bên trái rồi…

Người lớn chúng ta cũng vậy. Chúng ta lao vào công việc kiếm tiền, cuộc sống ngày càng khó khăn và cạnh tranh. Ngày qua ngày, cuộc sống, công việc cứ thế cuốn ta đi, mặc dù mêt mỏi nhưng lại không thể ngừng nghỉ. Chúng ta nói rằng bận rộn nhưng không một ngày nào quên check fb, zalo… Bạn mệt nhưng vì bạn bè rủ đi chơi, vì có việc này việc kia mà bạn tạm gác nghỉ ngơi lại, tham gia để vừa lòng mọi người. Lúc nào cũng để vừa lòng người khác. Rồi những buổi hẹn hò “cắm mặt vào Smartphone“. Nghe thì buồn cười nhưng là thật đó bạn ạ. Bạn hãy thử nhìn lại mình và thử một ngày nói không với điện thoại xem kết quả sẽ ra sao nhé!

Những buổi hẹn hò thiếu muối với Smartphone

Vậy thực sự ý nghĩa cuộc sống nằm ở đâu? Và chúng ta cần làm gì để có một cuộc sống thực sự chất lượng? Bản thân mình cũng chưa có câu trả lời cho câu hỏi này, mình cũng đang chật vật tìm kiếm nó, và bạn, nếu như bạn đọc được bài này và đồng cảm, hãy chia sẻ cùng mình nhé. Dù là lời tâm sự hay góp ý mình cũng vô cùng cám ơn 🙂

[REVIEW SÁCH HAY] An (Tiệm bánh Dorayaki) – Niềm an ủi từ chiếc bánh ngọt

0

An là cuốn sách nổi tiếng nhất của nhà văn Nhật Bản Durian Sukegawa. Câu chuyện đã được chuyển thể thành phim với tựa đề “Sweet bean” năm 2015, thu được phản hồi tích cực từ phía khán giả.

Sở dĩ mình nói “Niềm an ủi từ chiếc bánh ngọt” vì khoảng thời gian này trong đầu mình có nhiều phiên muộn, đôi khi mình cảm tưởng mình đang trầm cảm, mà mình cũng không biết diễn tả như thế nào. Mình được một bạn trong group giới thiệu cho cuốn truyện này. Mình đã đọc và hôm nay mình muốn chia sẻ cảm xúc khi đọc An. Nếu bạn đang trải qua những ngày thật khó khăn thì có lẽ An sẽ giúp bạn phần nào có niềm tin yêu hơn vào cuộc sống. Mình không hứa cuốn truyện này sẽ giúp bạn vui vẻ ngay nhưng mình chắc chắn một điều rằng bạn sẽ thấy được “xoa”.

 “Những thứ như định mệnh, người trẻ mà nói thì không được đâu.” – Bà Tokue đã nói với Sentaro như vậy khi anh nói về định mệnh.

Sentaro đã bước sang tuổi trung niên và hiện đang làm công trừ nợ tại tiệm bánh Dorayaki. Anh đã từng ở tù và sau khi hết hạn tù, cuộc sống hàng ngày của anh gắn với tiệm bánh này. “Sống cho qua ngày” có lẽ là miêu tả đúng nhất về anh trước khi anh gặp bà cụ Tokue, bà cụ đã kéo ra khỏi những ngày tăm tối.

Bà cụ Tokue tên đầy đủ là Tokue Yoshii, năm nay đã 76 tuổi. Bà có công thức nấu mứt đậu đỏ tuyệt vời. Sự xuất hiện của bà và món mứt đậu đỏ chính là là sự cứu vãn cho linh hồn của Sentaro.

Cuộc sống hàng ngày của Sentaro xoay quanh việc thức dậy, làm bánh, bán bánh, dọn dẹp và trở về một mình trong căn phòng. Trong anh là nỗi cô đơn, chán chường với cuộc sống này. Không mục đích cuộc sống, một ngày như mọi ngày. Anh đã sống như thế, mặc dù bên cạnh tiệm bánh Doraharu là cây hoa anh đào rất lớn nhưng anh chưa từng cảm nhận được vẻ đẹp của chúng, anh cũng chẳng ưa mấy câu chuyện tàm phào của mấy cô cậu ăn bánh. Việc làm bánh cũng vậy, anh chưa từng cho rằng công việc này là điều anh muốn.

Bà Tokue thì ngược lại, bà ấy luôn luôn kỳ lạ, bà lắng nghe những hạt đậu đỏ, trò chuyện với ánh trăng. Thỉnh thoảng ta còn thấy bà vẫy tay chào với những chiếc lá đang rung rinh. Bà luôn tâm huyết với cuộc sống như thế, dường như vào độ tuổi gần đất xa trời con người ta lại muốn làm thật nhiều cho cuộc đời này.

“Mứt đậu đỏ của tiệm Doraharu đã thay đổi”.

Khách hàng kéo đến ngày một đông hơn, họ chờ ngay cả khi tiệm còn chưa mở. Điều kỳ diệu đã đến cùng Tokue. Bà đã nói đúng: “Mứt đậu đỏ là linh hồn của bánh Dorayaki”. Bà ấy luôn đến sớm, khi ông trời còn chưa thức giấc và lúc nào cũng về thật muộn khi ông Trăng đã lên. Có ngày Sentaro mệt nghỉ quán nhưng anh đã rất sốc khi một mình bà cụ một mình với bàn tay tật nguyền, làm tất cả từ bánh đến mứt, phục vụ số lượng khách đông như vậy. Anh chỉ không hiểu, vì sao bà có thể làm như thế?

“Vậy thì các cháu thử chơi một ngày cho thỏa chí đi nào” – bà Tokue nói với những cô bé học sinh trong quán khi các cô càm ràm về việc suốt ngày đi học.

“Nếu nói như vậy, chắc cháu sẽ bị bố mẹ nói là mày đi ra khỏi nhà luôn quá”

“Đi ra khỏi nhà, chẳng phải cũng tốt hay sao. Các cháu muốn vui chơi mà”

Dù giữ khoảng cách với các cô bé, dường như Tokue vẫn chờ thời điểm thích hợp để cất lời. Sentaro nhận thấy điều đó. Mỗi khi nghe những giọng nói sôi nổi vọng đến từ khu phố chợ, Tokue lại lặng lẽ lui vào bên trong. Thế nhưng, lúc ấy trên khuôn mặt bà đã nở nụ cười.

Có lẽ đối với bà, đó là mong ước cả đời. Mong ước giản dị mà có lẽ người bình thường không thể tin được nó lại khao khát đến nhường đó.

Bởi vì…..

Cả cuộc đời bà gắn với trại phong từ khi bà mới chỉ là một cô bé. Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra chúng ta có những ước mơ, có những bộ váy đẹp, là tháng ngày cắp sách đến trường. Thế nhưng đó lại là những tháng ngày khép lại những giấc mơ thơ ấu sau những Dãy tường bên ngoài viện điều dưỡng cùng những hàng cây đông thụ kéo dài bất tận đã cách ly người bệnh hàng chục năm, thậm chí là cả đời vời xã hội bên ngoài.

Đó là căn bệnh mà cách đây mấy mươi năm, người bệnh phải cách ly hoàn toàn với xã hội, thậm chí bị xóa tên khỏi chính gia đình của mình. Tokue có thể vượt qua 50 năm tù túng sống bên trong viện điều dưỡng, có thể vượt qua những sợ hãi, đớn đau của một người bệnh hủi để đi tìm niềm vui trong việc làm bánh kẹo, thậm chí trở thành một người cực kỳ am hiểu về ẩm thực. Trải qua “địa ngục trần gian”, Tokue nhìn cuộc đời đầy nhẹ nhàng và bao dung. Thế nhưng, cho đến cuối cùng, bà vẫn không thể vượt qua được định kiến của xã hội.

Trong con mắt của Tokue, cuộc đời bi thương của bà vẫn đủ đầy như nó vốn dĩ.

Chúng ta mệt mỏi, mất niềm tin vào cuộc sống vì chúng ta đang mất kết nói với chính bản thân mình” – Cô giáo của mình đã nói như vậy.

Bà Tokue đã dạy cho Sentaro không chỉ món mứt đậu đỏ ngon tuyệt, mà điều tuyệt vời nhất là lòng yêu thương giúp anh kết nối lại với chính mình, không phí hoài những năm tháng dần trôi. Quá khứ rất đẹp nếu ta gắn vào đó những kỷ niệm ý nghĩa. Ý nghĩa cuộc sống chỉ đến khi ta có niềm tin.

Lời kết

Mình yêu thích tác phẩm này vì sự giản dị, cái buồn man mác của nó. Mỗi khi mình buồn hay mất niềm tin, mình đều giở An ra đọc để lấy lại tinh thần. Bà Tokue là tấm gương cuộc sống, là lời nhắc nhở với bản thân mình rằng “ Hãy yêu cuộc sống này khi còn có thể”.

Những trích dẫn hay trong truyện

  • “ Dù cố gắng sống với mong muốn chẳng phạm lỗi lầm gì ở đây, nhưng người ta vẫn thường bị đè bẹp bởi những điêu không lý giải được.”
  • “ Những thứ như định mệnh, người trẻ mà nói thì không được đâu”
  • “ Khi đổi mùa cũng là lúc đổi đời mà.”
  • “ Chúng ta sinh ra là để quan sát, lắng nghe cuộc đời này, Thế giới này chỉ mong mỏi đến chừng ấy thôi. Nếu là như thế, dù bà không thể trở thành giáo viên, dù không trở thành người lao động, chắc chắn vẫn có ý nghĩa nào đó khi bà được sinh ra trong cuộc đời này”
  • “ …tất cả đều có ý nghĩa khi được sinh ra. Vì thông qua cuộc đời đó, bầu trời hay gió được cảm nhận”
  • “Để vượt qua hàng rào này, chỉ còn cách sống với tâm hồn đã vượt rào”

Đánh giá:

  • Thời gian đọc: 2 ngày
  • Đánh giá: 4,5/5

P/s: Không liên quan nhưng các nhà văn Nhật có vẻ thích lấy bút danh là trái cây quá mà 🙂 Mình đang nghĩ đến Banana Yoshimoto)

[REVIEW] Nắp biển – phút tĩnh lặng giữa lòng phố thị

0

Tác giả : Banana Yoshimoto

“ Ai là người cuối cùng bước lên từ biển

Trên bãi biển một ngày hạ tàn,

Người cuối cùng ấy đã trở về nhà

Mà không đóng nắp biển

Vì vậy mà

Biển cứ mãi mở toang,

Anh đào, cúc thược dược, mào gà

Hướng dương, cúc dại, anh túc đỏ

Nở rồi lại nở nở rồi lại nở

Tại sao hoa cứ mãi mở

Trên thế giới này dù chẳng còn em?”

Câu chuyện được bắt đầu bằng lời bài hát “Nắp biển” như thế đấy.

Mari là cô gái trẻ sinh ra và lớn lên ở vùng biển này. Sau khi học đại học và làm việc ở Tokyo một thời gian,, Mari quyết định về quê lập nghiệp với tiệm đá bào. Đó là tiệm nhỏ xinh nhìn ra biển, được chính tay Mari bài trí, sửa sang, là tâm huyết của cô.

Hajime là cô bé sinh ra và lớn lên ở thành phố. Em có một người bà rất giàu có và rất thương em. Em có một vết sẹo lớn trên mặt, vết bỏng ngày bé còn lại khi bà cứu Hajime ra khỏi đám cháy.

Không may, bà Hajime mất đi để lại khối tài sản lớn. Trong khi chú bác tranh nhau khối tài sản thì Hajime chỉ biết nhận lấy đau khổ vì mất bà, bố mẹ em đã gửi em đến gia đình bạn thân – là bố mẹ của Mari để em được bình tâm trước những sóng gió.

Ngay khi vào truyện, tôi tự hỏi: Liệu tác giả có thể viết nên một câu chuyện hay không, với hai nhân vật chính là nữ và tình cảm chỉ là tình bạn đơn thuần?

Tôi đã thắc mắc như vậy đó và tôi đã có câu trả lời.

Mari bên chiếc máy bào đá

Trước biển, hai có gái trẻ gặp nhau khi hè sang. Mari đưa Hajime đi khắp thị trấn biển mà chính mình cũng vừa trở lại. Đêm dạ quang, mũi đất hoàng hôn, gốc liễu già, vương quốc thủy tề nơi hõm đá – ngày nối ngày họ thăm lại những nơi một thời tưng bừng rực rỡ, nay ngấp nghé tàn phai. Để hiểu hơn cuộc đời mình qua ký ức, để chữa lành những vết thương ẩn sâu, để khi mùa hè đi dần về kết thúc, cố gắng đóng nắp biển còn bỏ ngỏ.

Gắn kết câu chuyện là những nỗi buồn man mác của Hajime, là tâm sự của Mari về những nỗ lực nhỏ nhoi cố cứu vớt lại những ngày xưa êm đềm.

Có thể bạn biết, nỗi niềm của Mari cũng chính là thực trạng hiện nay tại Nhật, dân số già hóa và ngày càng giảm cùng với việc các gia đình chuyển lên thành phố sống dẫn đến tình trạng thị trấn, làng mạc ở nước này đang trở nên vắng vẻ.

Chính những nỗ lực mạnh mẽ của Mari, tuy không thể khiến vùng quê trở nên nhộn nhịp như xưa nhưng cũng đã kéo được Hajime ra khỏi những vùng tối u sầu, giúp cô bé có tình yêu cuộc sống hơn. Để ta thấy, ở Hajime, không chỉ có nỗi buồn mà  là một cô bé thông minh, sâu sắc và nhạy bén hệt như bà của em vậy.

Đôi lời cảm xúc

Có lẽ, tôi hiểu cảm giác tiếc nuối này của Mari. Tôi cũng sinh ra và lớn lên ở vùng quê. Từ nhỏ cho đến học xong cấp 3 tôi đã có những tháng ngày vô cùng hạnh phúc mà không cần đến thú vui hiện đại. Tâm hồn tôi được nuôi dưỡng bởi dòng sông, đồng lúa và lũy tre làng… Ngày bé tôi cũng khao khát được bước ra thế giới bên ngoài ấy, sau mấy năm bươn chải, giờ tôi nghĩ rằng mình cũng nhớ ngôi nhà nhỏ bé có bố mẹ ở đó rất nhiều. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ đứa trẻ nào sinh ra ở quê cũng sẽ có những cảm giác như thế.

Cảnh trong phim “Nắp biển” cùng tên

Trích dẫn:

 “Khung cảnh đó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng không hiểu sao cứ lưu lại thật sâu trong trái tim tôi

Vì đá sẽ tan, chóng mất đi, nên tôi luôn có cảm giác mình đang bán từng mảnh thời gian ngắn ngủi tuyệt đẹp. Giấc mơ trong thoáng chốc. Đó là khoảnh khắc như thể bong bóng xà phòng bay lên rồi lập tức biến đi mất trước mắt mọi người, từ những cụ ông cụ bà, từ em bé đến những cô cậu đang tuổi dậy thì.

Tôi rất thích cái cảm giác ấy”

Bản thân tôi thích “Nắp biển” nhiều vì lối văn mộc mạc, giản dị  như thế của Banana Yoshimoto. Đọc tác phẩm của bà, tôi chợt nhận ra rằng: Hóa ra, những điều giản dị lại có sức mạnh phi thường.

[REVIEW] Central Park – bức tranh đầy tổn thương của Guillaume Musso

0

Bài review này của tôi 3 năm trước sau khi tôi hoàn thành cuốn Central Park, đó là món quà sinh nhật 23 tuổi từ những người bạn thân thiết. Đến hôm nay, tôi lên mạng tìm đọc phản hồi của mọi người, có người khen, có người chê thậm tệ. Thật ngạc nhiên! Tôi đã rất thích cuốn truyện này, tuy vậy mỗi người một quan điểm. Đối với tôi Central Park vẫn là một câu chuyện hay, sâu sắc mà những bạn trẻ yêu trinh thám có thể tìm đến.

Central Park. Thật khó để biết nên bắt đầu từ đâu.

Tôi còn nhớ….

Cũng đã hơn 1 năm kể từ ngày đắm chìm vào”Ngày mai” và không tìm thấy cho mình một quyển tiếp sau kế thừa cảm xúc. Cho đến khi…

“ Có những khoảnh khắc trong đời khi một cánh cửa mở ra và khi cuộc sống của bạn trượt trong ánh sáng. Những khoảnh khắc hiếm hoi khi điều gì đó bật chốt bên trong bạn. Bạn bồng bềnh trong trạng thái phi trọng lượng, bạn lái xe trên một chuyến xa lộ không hề có rada. Những lựa chọn trở nên rõ ràng, những câu trả lời thay thế cho những câu hỏi, nỗi sợ nhường chỗ cho tình yêu.

Cần biết đến những khoảnh khắc ấy.

Chúng hiếm khi kéo dài.”

Đậu má…

Như bị tát vào mặt. Đó là cảm giác của tôi khi bắt đầu nhập chuyện. Vậy nên, nếu bạn là fan ngôn tình hay hy vọng tìm kiếm một câu chuyện tình yêu ngọt ngào. Bạn rất không nên đọc Central Park – câu chuyện 3/4 là trinh thám, chỉ 1/4 còn lại là dành cho cảm xúc.

1/4 ít ỏi đó nhưng vừa đủ là chất keo gắn kết từng phần câu chuyện. Kết cấu hoàn hảo.

Alice Schafer, một nữ đại tá cảnh sát người Pháp. Vâng, một cô gái Pháp nhưng không có tí lãng mạn nào của Pháp hết. Bản tính cứng nhắc, suy nghĩ cực đoan và là đội trưởng đội trọng án “Schafer”. Bạn sẽ khó mà tìm thấy một chút gọi là nữ tính ở cô gái này.

Gabriel Keyne, anh chàng nhạc công jazz ( tạm gọi như vậy đi) điển trai, hài hước đến từ Mỹ, không thông tin gì kèm theo.

Ồ nghe tới đây, hẳn sẽ là câu chuyện tình đầy thú vị giữa anh chàng mơ mộng và cô nàng sắt đá nhỉ :))

Ấy thế mà,

Alice lạc vào xứ sở rắc rối,

Một sáng đẹp trời khi tỉnh dậy, hai người không thể rời xa nhau bởi cái còng tay chết tiệt ngay trong Central Park, công viên giữa lòng New York. Mọi chuyện tưởng chứng như hết sức vô lý với cô gái, mới ngày hôm qua còn mơ màng say xỉn với lũ bạn trong bar tại Pháp sáng nay đã nằm giữa New York, cách xa đến nửa bầu trời. Cả hai đều không hiểu chuyện gì xảy ra, hoang mang, lo sợ. Mọi khủng hoảng đẩy lên khi Alice phát hiện ra mình mang trong mình 1 khẩu Glock cùng cái áo sơ mi đẫm máu.

Cô đã bắn ai? Vì sao họ lại ở đây? Người đàn ông kia là ai?

Alice can đảm

Chẳng ai có thể tin được, cô gái ấy có thể tiếp tục sống khi mọi sai lầm trong cuộc đời lại do chính cô tạo ra.

“ Tôi còn nhớ

Là ngày hôm ấy

Vì thói kiêu ngạo, phù phiếm, thiếu suy xét.

Tôi đã giết chết đứa con trong bụng,

Và giết cả chồng mình.”

——————————–

“ Kiss me hard before you go Summertime sadness I just wanted you to know That, baby, you’re the best “

Câu chuyện khiến tôi liên tưởng đến Summertime Sadness của Lana Del Rey.

Thế nào nhỉ? Thật… u ám

Alice đa nghi

Sau tất cả những gì đang xảy ra, cô không còn tin tưởng bất kì ai. Bản thân không cho là vậy nhưng sự thật là vậy. Cô đã nghi ngờ cả Alian – bố mình cùng cấp dưới Seymour – những người bên cạnh cô những lúc tưởng như bước đến vực thẳm cuộc đời và quan trọng nhất người đọc có thể thấy được: Cô đang nghi ngờ chính bản thân mình.

Alice tội nghiệp.

Đối diện với nỗi đau quá khứ cùng với cái tên – Erik Vaughn ám ảnh cuộc sống Alice trong suốt 4 năm trời, có lẽ là cả cuộc đời. Nỗi đau ấy tưởng chừng đã ngủ yên nay bỗng trội dậy, cắt sâu khiến Alice mạnh mẽ cũng phải khuỵu ngã.

Theo dõi đến những phút gần cuối câu chuyện. Một cảm giác tuyệt vọng, không lỗi thoát, không cách xử lý, không biết cái kết.

Vaughn thực sự đã chết chưa?

“ Alice, rồi sẽ sao đây?”

Một câu hỏi xuyên suốt chắc chắn được đặt ra ngay cả khi đã hoàn thành đến 4/5 câu chuyện. Sau tất cả những gì đã xảy ra, bạn chỉ thấy “ Thật thảm, chỉ có chết mới kết thúc được đau khổ, từ bé đến lớn ngoài những giây phút gặp Paul ra, tất cả đều đáng bỏ đi, không có đến một sự liên kết tươi đẹp. Người đàn bà rời rạc. Chấm hết”.

Gấp sách đi ngủ

Sáng hôm nay tỉnh dậy, vớ ngay lấy cuốn truyện tự nhủ: “ Thôi thì cũng đọc sắp xong rồi, cố nốt đi, dù nó tệ đến đâu, ngày thứ 7 đen tối :(( “

Link đặt sách: https://shorten.asia/jykYDfm7

Rồi sẽ có…..

“ Rồi sẽ có những sớm mai tươi sáng và những sớm mai mây mù khác. Rồi sẽ có những ngày nghi ngại, những ngày sợ hãi, những giờ vô bổ và buồn bã trong các phòng chờ nồng mùi bệnh viện.

Mỗi lần như thế, em tự nhủ rằng, hiện tại dù có chuyện gì xảy ra với em thì tất cả những khoảnh khắc này, giành giật lấy từ tay định mệnh, vẫn bõ công sống.

Và không ai có thể tước đoạt chúng từ em.”

Thế đấy, phụ nữ có mạnh mẽ đến mấy chắc chắn cũng sẽ có một người đàn ông che chở để cô ấy là mình 🙂

Và sau cùng, sau tất cả… Vẫn có một người.

Câu chuyện kết thúc. Kịch liệt, căng thẳng, những cuộc rượt đuổi, trốn chạy. Những cảm xúc thăng hoa xen lẫn khổ đau. Những nghi ngại, nỗi lo sợ thầm kín giấu trong lòng bấy lâu bộc phát cứ thế được tác giả nhào nặn khiến cho câu chuyện “ không có đến một giây chết”. Người đọc cứ thế bấu víu vào những diễn biến nội tâm đầy phức tạp của Alice cho đến cuối câu chuyện. Từ tức giận, căm ghét cho đến thương cảm, xót xa.

Cảm ơn Musso 🙂

P/s: Cảm ơn Mai và Dung đã tặng tớ quyển truyện tuyệt vời này. Yêu và nhớ hai đứa nhiều 🙂

Review “Án mạng trên sân golf” của Agatha Christie

0


Câu chuyện tiếp tục về hành trình của thám tử tài ba Hercule Poirot và người bạn đồng hành, đại úy Hastings.

Một buổi sáng, trong khi đang chán nản ngồi soạn giữa đống giấy bao gồm cả thư lẫn hóa đơn, ông thám tử có phần lập dị Poirot phát hiện ra một bức thư với nội dung cầu cứu của ngài Paul Renauld gửi từ nước Pháp xa xôi.

Trong bức thư, ông Renauld – chủ của biệt thự Geneviene nói rằng đang sống trong những ngày sợ hãi và có kẻ muốn cướp đi mạng sống của ông và khẩn khoản mời thám tử Poirot đến để tìm ra kẻ tình nghi đó.

Gần như ngay lập tức, Hercule Poirot cùng đại úy Hastings khởi hành đến thị trấn Merlinville, nước Pháp.

Thật đáng tiếc khi đến nơi, ngài thám tử nhận được tin: ông Paul Renauld – người mời ông đến đây ĐÃ CHẾT ngay sáng hôm đó. Thật bất ngờ!

Có người phát hiện ông Renauld chết trong tình trang sấp mặt trong một cái hố được đào ở sân Golf đang xây dở. Cảnh sát điều tra tìm thấy một bức thư tình đề tên người gửi là Bella trong túi áo khoác của Renauld, cùng một mẩu ngân phiếu có tên Duveen trong phòng làm việc của ông ta.

Gia đình Renauld thuộc tầng lớp thượng lưu và họ mới chuyển đến biệt thự Genevieve gần 2 năm. Trước đó, quan hệ gia đình họ rất tốt với người vợ hết sức phi thường (theo lời Poirot) và cậu con trai Jack Renauld từng phục vụ trong quân ngũ.

Tuy nhiên khoảng 1 năm gần đây, ông Reanauld dính tin đồn dan díu với bà hàng xóm – phu nhân Daubreuil, chủ nhân của toàn biệt thự cũ kỹ kế bên. Phu nhân Daubreuil có một người con gái xinh đẹp như tiễn nữ là Marthe Daubreuil, cô gái có đôi mắt lo âu.

Những người tình nghi bao gồm tất cả những người có liên quan đến ông Renauld. Trong quá trình phá án, người ta phát hiện được rằng, ông Renauld có xuất thân bí ẩn, không ai rõ lai lịch quá khứ như thế nào. Phải chăng, đây là lý do mà ông ta đang giấu diếm? Là lý do khiến ông ta phải chết một cách tức tưởi như vậy?

Vẫn với phong cách viết dàn trải, đi từng nhân vật, từng chi tiết đậm chất Agatha Christie, bà đã đưa độc giả hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Trong suốt mạch truyện là những cuộc đấu trí giữa tình yêu và hận thù. Phải nói là, trong truyện này, có nhiều đoạn mình khá là “khó chịu” với nhiều pha hành động ngây ngô đến mức ngớ ngẩn của Đại úy Hastings, tuy nhiên, xét đến cùng, ông vẫn là người bạn đồng hành hoàn hảo nhất của Poirot.

Nếu bạn là fan của Agatha thì có thể thấy, “Án mạng trên sân golf” khá hay nhưng về nhân vật và tình tiết mình lại thấy chưa thực sự ấn tượng lắm. Gần giống nhau về motif nhưng nếu đặt lên bàn cân thì cá nhân mình thích “Án mạng trên sông Nile” hơn. Điểm khác biệt nhất có lẽ là: với “Án mạng trên sông Nile” thì vụ giết người xảy ra khi mình đọc đến 2/3 cuốn truyện (khá xót ruột vì không biết ai sẽ chết 🙂 ), còn với “Án mạng trên sân Golf” thì nạn nhân lại chết ngay ở những trang đầu tiên. Cũng có thể đây là lý do khiến mình thấy phấn khích hơn.

Đây là một cuốn không hề dễ đọc dành cho các bạn mới đọc truyện của Agatha, diễn biến phần lớn truyện tiến triển khá chậm, nhưng vẫn là một cuốn hay và đáng đọc.

Trích đoạn yêu thích:

Hãy đến với cô ấy, không phải như một cậu nhóc nữa, mà là như người đàn ông – một người phải khuất phục trước định mệnh của Quá khứ và vận mệnh của Hôm nay, nhưng đang hướng tới cuộc sống tốt đẹp.”

Hãy đền nghị cô ấy chia sẻ cuộc sống cùng anh. Có thể không nhận ra, nhưng tình yêu của hai người dành cho nhau đã được thử qua lửa và không hề suy suyển. Cả hai người đều sẵn sang đánh đổi mạng sống vì nhau

Chà, nữ hoàng trinh thám của chúng ta cũng có những lúc thật là mùi mẫn mà 🙂 🙂

Thời gian đoc: 2 ngày

Đánh giá: 3,5/5

ĐẶC BIỆT: Nhập mã 7DQUUL để được giảm 15k cho đơn hàng trên FAHASA bạn nhé. Chúc các bạn đọc sách vui!!!

Đừng chỉ tìm hạnh phúc

0

Hạnh phúc là gì mà chúng ta ai cũng vất vả đi tìm? Có phải hạnh phúc thực sự là đích đến của cuộc đời này không?

Bài viết của PGS Nguyễn Phương Mai Đại học Khoa hoc̣ Ứng dụng Amsterdam

Chúng ta cũng vẫn thường coi hạnh phúc là mục đích của cuộc sống. Hàng nghìn đầu sách trên thế giới đã viết về hạnh phúc. Chúng ta tập thiền, bù khú với bạn bè, tụ tập với người thân, tập thể thao, đi du lịch, theo đuổi các thú vui cá nhân, thậm chí kể cả dùng thuốc kích thích để tận hưởng cảm giác hạnh phúc. Chúng ta chúc nhau một tuổi mới hạnh phúc, một cuộc hôn nhân hạnh phúc, và một năm mới hạnh phúc. Nếu ai đó băn khoăn về con đường sự nghiệp hay tình yêu, chúng ta sẽ hỏi: công việc nào, người tình nào sẽ khiến cuộc đời bạn hạnh phúc hơn?

SỰ HỮU HẠN CỦA HẠNH PHÚC

Hạnh phúc trước hết là một cảm giác, với nhiều cung độ khác nhau: hồ hởi, phấn khích, lâng lâng, vui vẻ, sung sướng… Có những hạnh phúc nho nhỏ như đói được ăn, và những niềm hạnh phúc lớn lao sau bao tháng ngày chờ đợi như việc một em bé ra đời.

Từ góc độ sinh học, cảm giác hạnh phúc là kết quả của việc bốn hóa chất phối hợp ăn ý với nhau: dopamine như một cánh tay xốc chúng ta bật dậy từ chiếc ghế lười biếng, endorphins khiến cái chân đau bước nhẹ nhàng hơn, oxytocin giúp ta đến gần bên những người yêu dấu với một cái ôm dịu dàng, và serotonin là cảm giác hạnh phúc khi người yêu dấu ấy nói rằng cái ôm này làm họ sung sướng biết bao. Ta như bay lên trong một khoảnh khắc an vui. Cuộc đời thật đẹp.

Vấn đề là, khoảnh khắc ấy luôn luôn trôi qua. Và niềm vui nào cũng dần dần cạn. Ta có thể nhảy lên sung sướng khi dành một giải thưởng, khi gặp lại một người bạn xa lâu ngày, hay khi tận hưởng một hoàng hôn tuyệt đẹp,… Nhưng những chất hóa học tạo ra cảm giác hưng phấn đó chỉ như dàn vũ công biểu diễn hết giờ là sân khấu sẽ tắt đèn. Tôi từng vui sướng biết bao khi cuốn sách đầu tiên mình viết ra đời. Vậy mà vào cái tuổi trẻ con 17 ấy, tôi đã biết cầm trên tay sản phẩm tinh thần còn thơm mùi giấy mực và băn khoăn tự hỏi: “Thế là mình trở thành người ĐÃ từng viết sách”. Mọi thứ ĐÃ qua.

Lớn lên, tôi hiểu rằng tại sao nhiều người không thể hạnh phúc kể cả khi họ sống một cuộc đời viên mãn, vô lo, với đầy đủ nhu cầu tiện nghi và tình cảm. Tạo hóa ban cho loài người chúng ta một khả năng thích nghi kỳ lạ. Chúng ta ước rằng nếu có một cái nhà thật to, hẳn đời không còn gì phải lo nghĩ. Nhưng khi có cái nhà thật to, ta lại muốn cái nhà to hơn. Khát vọng và đam mê, về bản chất, chính là điều mà tạo hoá muốn chúng ta tận dụng, miễn là không lạm dụng để “khát vọng” trở thành “tham vọng” và “đam mê” biến thành “tham lam”. Đó chính là lý do tại sao những lần suýt thắng lại khiến bộ não phát đi tín hiệu khuyến khích mạnh mẽ “cố lên lần nữa” thay vì tín hiệu “thua rồi về thôi”. Nếu ta hài lòng và hạnh phúc với những gì đang có thì động lực nào để giống loài này đứng dậy đi tiếp, khám phá, xây dựng, tìm tòi, phát minh, liên tục vượt qua những giới hạn của chính mình?

Tạo hóa cũng khiến ta nhìn về quá khứ và tương lai với con mắt đầy định kiến. Hạnh phúc trong quá khứ và hạnh phúc trong tương lai luôn đẹp đẽ hơn hạnh phúc trong hiện tại. Ta thường nhớ về tuổi thơ và thời thanh niên với cảm giác hoài cổ thời ấy sao mà đẹp thế. Ta cũng hay tưởng tượng ra tương lai xán lạn hơn với bao ước mơ sẽ thành hiện thực. Đó là vì tạo hóa muốn ta dùng quá khứ với tư cách là bằng chứng để đi tiếp chứ không dừng lại ở thực tại. Nếu ta nghi ngờ khả năng có thể đạt được hạnh phúc trong tương lai, hãy nhìn vào quá khứ để biết rằng hạnh-phúc-hơn-hiện-tại là mục tiêu trong tầm tay.

Tạo hóa vốn không ủng hộ một thứ hạnh phúc vĩnh viễn. Hạnh phúc chỉ là một viên đường mà tạo hóa cho vào một số hành vi nhất định để chúng ta thấy ngọt mà ăn. Những hành vi ấy giúp ích cho sự duy trì của giống nòi, nên buộc phải pha thêm viên đường hạnh phúc để “dụ dỗ” loài người: sex, ôm ấp, ăn uống, vui chơi, thành công, chiến thắng, hay thậm chí cả những hành vi gây ra mệt mỏi và đau đớn như đẻ con và hàng năm trời vất vả chăm sóc chúng. Tạo hóa không quan tâm đến việc chúng ta có hạnh phúc hay không. Hạnh phúc không phải mục đích, nó là một công cụ phục vụ sự sinh tồn cho tổng thể giống loài. Chính vì thế mà trên đời này mới có những người tìm thấy hạnh phúc trong sự ngu si hưởng thái bình, giống bí quyết hạnh phúc của một cặp vợ chồng trong bộ phim Annie Hall, đó là vì cả hai đều “rất nông cạn và chẳng có gì hay ho để nói”. Cũng chính vì hạnh phúc chỉ là cộng cụ của tạo hóa nên trên đời mới có những người coi việc cung phụng, hy sinh hoặc chết cho kẻ khác là một hạnh phúc. 

Chính vì thế, theo đuổi hạnh phúc là theo đuổi những mục tiêu hữu hạn, những khoảnh khắc đến đi trong phút chốc, những ảo tuởng của sự vĩnh viễn, những viên đường ngọt ngào mà chóng tan. Công cuộc truy tìm hạnh phúc cũng vì thế mà thường thất bại, như thể đuổi theo cái bóng của chính mình.

VAI TRÒ CỦA KHỔ ĐAU

Chỉ khi trở thành một người làm khoa học tôi mới hiểu rằng việc triệt tiêu khổ đau là điều không thể và không nên làm. Về mặt tiến hóa, khổ đau và những cảm xúc buồn bã là tín hiệu cần thiết để ta ngừng làm tổn thương bản thân. Người khỏe mạnh biết nhận ra tín hiệu ấy, xử lý tình cảm và hành vi để tự bảo vệ mình. Kẻ bệnh tật không có khả năng chống chọi, không nhận ra mình đang tự hủy hoại, thậm chí nghiện khổ đau khi nó đã trở thành thói quen. Khổ đau, ở một mức độ nào đó, là đất cát, là vấp ngã, là trận giả, là kinh nghiệm để cơ thể xây dựng một hệ thống phòng thủ miễn dịch, là lửa thử vàng, là gian nan thử sức.

Nhưng khổ đau, ngoài vai trò của tiến hóa, còn là phản ứng phụ của một thái độ sống. Ấy là khi chúng ta chọn sống một cuộc đời có ý nghĩa, thì khổ đau lại trở thành điều ta sẵn sàng chấp nhận. Điều này có thể thấy rõ nhất ở những người làm cha làm mẹ, làm khoa học, làm công tác hoạt động xã hội hoặc những chiến sĩ cách mạng. Họ lao động cật lực, họ vắt kiệt sức mình. Trong một ngày của họ, lo âu và thử thách nhiều hơn an nhiên và vui vẻ.

HẠNH PHÚC VÀ Ý NGHĨA

Trong một nghiên cứu gần đây, các nhà khoa học công bố rằng một cuộc sống hạnh phúc và một cuộc sống có ý nghĩa vừa giống, vừa khác nhau. Người hạnh phúc thường là kẻ biết chìa tay đón nhận. Những yếu tố làm cho họ hạnh phúc thường là tiền bạc, sức khoẻ, sự tiện nghi, bạn bè, vị trí xã hội. Người sống có ý nghĩa thường là kẻ biết cho đi. Cuộc sống của họ nhiều stress hơn và nhiều thử thách hơn. Những cặp đôi có con thường không hạnh phúc bằng những cặp đôi không con (child-free). Khi những bậc cha mẹ nói chuyện vui đùa bên con cái, chỉ số hạnh phúc của họ còn thấp hơn khi họ tập thể dục, ăn uống hoặc xem tivi. Tuy nhiên, những phần hạnh phúc vơi đi thì lại được lấp đầy bằng ý nghĩa.

Người dẫn chương trình nổi tiếng Oprah Winfrey từng nói rằng: “Mục đích cuối cùng của cuộc đời không phải là sự thành công, mà là dùng sự thành công đó để tác động một cách tích cực đến xã hội”. Con người về bản chất là một giống loài mà sự sinh tồn của nó phụ thuộc vào sự đoàn kết của các cộng đồng nhỏ lẻ. Theo đuổi hạnh phúc cá nhân không những là điều không thể (hạnh phúc chỉ là những khoảnh khắc hữu hạn) mà từ khía cạnh sinh học, cũng không phải là điều mà tiến hoá quan tâm.

Tuy nhiên, may mắn thay, một cuộc sống vừa hạnh phúc vừa có ý nghĩa là điều hoàn toàn có thể. Như hai vòng tròn chồng lên nhau và vùng trung gian là bến đỗ của những kẻ tìm được sự cân bằng. Họ là những người không đi tìm hạnh phúc cá nhân, cũng không hy sinh hạnh phúc cá nhân để làm hài lòng xã hội. Họ không coi hạnh phúc là mục đích của cuộc sống. Với họ, hạnh phúc cũng như tiền bạc. Để không thì không có giá trị. Có thì bao nhiêu cũng không đủ. Tiêu thì đằng nào cũng hết. Trên đường đời, hạnh phúc như những cái cột đèn lướt qua soi sáng mặt đường. Hạnh phúc là những khoảng khắc thoắt đến thoắt đi, như những trạm xăng tiếp nhiên liệu, cần, nhưng không phải là bến đỗ cuối cùng.

Hạnh phúc không ở cuối con đường, nó chỉ là một phần của con đường. Con đường ấy dẫn về đâu, chúng ta phải tự quyết định. Mục đích của cuộc sống chính là hướng tới một đích đến cuối con đường cho thật có ý nghĩa. Bạn đã làm được gì cho đời, cho người thân và xã hội? Bạn có tạo được sự thay đổi gì có ý nghĩa không? Bạn để lại di sản gì trên cõi trần này?

—-

Nguồn: https://thanhnien.vn/gioi-tre/dung-chi-tim-hanh-phuc-1042936.html

Kinh nghiệm 24h Ăn chơi ở Kiến An, Hải Phòng (Part 1)

0

Lee có vài người bạn thân ở Kiến An, Hải Phòng. Tuần vừa rồi Lee về dự đám cưới của một trong số các bạn đó. Với tinh thần “Đã đi thì đi chơi cho đã”, Lee và nhóm bạn về Hải Phòng sớm hơn so với lịch cưới một hôm. Dưới đây là lịch trình 24h ở Hải Phòng của chúng mình mà cụ thể là quận Kiến An nhé mọi người. Let’s go!

Di chuyển

Từ Hà Nội có thể chọn bến xe Yên Nghĩa hoặc Gia Lâm để về đến Kiến An. Nhóm Lee chọn đi xe Oho ở bến Gia Lâm vì xe này đi thẳng đến Kiến An luôn. Nhà xe này rất “xịn”, có cả phòng chờ riêng, điều hòa mát rượi. Xe thì cứ 30ph lại có một chuyến. Giá cho mỗi chuyến là 90.000đ. Xe chạy cao tốc và yên tâm không bắt khách. Đến đoạn rẽ vào cao tốc Hải Phòng sẽ có trạm kiểm tra của Oho luôn. Thời gian đi khá nhanh, mất chừng 1,5h đến 2h là chúng mình đến Kiến An rồi.

Phương tiện: Ô tô

Giá vé: 90.000 VND

Ở Hải Phòng ăn gì?

Ở Hải Phòng nổi tiếng với khá nhiều món ăn ngon. Mình sẽ review theo thứ tự những món mình thích 🙂

Đầu tiên là ….

Ốc

Ốc Hải Phòng nổi tiếng là ngon. Ở Hà Nội cũng có rất nhiều người dân Hải Phòng lên và kinh doanh quán ăn món khoái khẩu này. Đây cũng chính là lựa chọn đầu tiên của chúng mình khi vừa đặt chân đến Kiến An.

Tụi mình được bạn dẫn đi ăn ở quán Oanh Ốc. Quán này nằm ở Phố Hòa Bình, quận Kiến An. Quán lúc nào cũng tấp nập khách nhưng phục vụ cũng rất nhanh và nhiệt tình. Menu ở đây khá đa dạng, bao gồm: Ngao, hàu, cù kỳ, trứng cút lộn và tất nhiên là các loại ốc (Ốc vặn, ốc hương, ốc móng tay…), ngoài ra còn món nem rán thần thánh mà các chị em vô cùng yêu thích nữa.

Thực đơn của chúng mình đây:

Thực đơn “thanh đạm” bao gồm: 1 đĩa hàu nướng mỡ hành với số lượng khổng lồ (10 chú), 1 chậu ngao hấp, 1 mâm nem rán, 2 đĩa bay ốc luộc và Bonus thêm 4 nhân trần

Tổng thiệt hại cho bữa đầu này là 267k chia 4 người ( mỗi người gần 70k), ăn no căng rún mà vẫn thèm.

Có lẽ điều mình ưng nhất ở quán ốc này đó là: Đồ tươi, con nào con nấy mập ú, cộng thêm nước chấm ngon tuyệt nữa.

Ngày hôm sau chúng mình cũng qua đây làm bữa tạm biệt Hải Phòng trước khi ra về. Chúng mình có gọi thêm (so với hôm trước) là 1 đĩa cút lộn xào me và bánh mì ăn kèm. Nói chung là tuyêt cú mèo.

Cận cảnh “quyến rũ” của một em hàu trước khi vào bụng

Nghe nói hàu ở Hải Phòng cũng khá rẻ, nếu mua ở chợ giá cũng tương đương với giá ngao.

Lưu ý là quán Ốc sẽ mở từ tầm trưa đến 10h tối.

Đánh giá:

Giá: 4 sao (vừa túi tiền)

Độ ngon: 4 sao

Bonus thêm là trước của quán ốc có một hiệu sách phong cách vintage đúng nghĩa luôn (hàng sách cũ mà 🙂 ). Ở hiệu sách này anh chủ có nuôi 1 em mèo 2 màu mắt, đây là điều thú vị mà chúng mình đã phát hiện ra hihi.

Tiệm sách cũ
Em mèo ở tiệm sách

Dừa dầm

Nhắc đến âm thực Hải Phòng không thể không nhắc tới Dừa dầm – món đang làm mưa làm gió giới trẻ 3 miền suốt mấy tháng vừa qua.

Quán dừa dầm chúng mình ngồi là trên vỉa hè trước một cửa hiệu đồ thể thao tên là Trang Linh thì phải (Ôi quên mất không nhớ địa chỉ). Chủ quán là một chị xinh xinh thoăn thoát làm chè phục cụ lượng khách “khổng lồ” gồm 4 người chúng mình.

Cảm nhận của mình về dừa dầm ở đây là: thơm mùi nước cốt dừa hơn và khá ngon. Tính ra hơn hăn lần trước mình ăn ở Hà Nội, toàn mùi sữa ông thọ thôi.

Giá cho 1 cốc dừa dầm là 20k. Ngoài dừa dầm ra quán còn có Chè sầu riêng, cũng rất ngon nhưng 1 bát dừa dầm với mình là quá đủ rồi 😉

Dừa dầm

Xếp hạng mức độ ngon: 4 sao

Xếp hạng mức độ giá: 4 sao

Bún cá

Mình được bạn dẫn vào một quán bún cá ăn sáng. Quán nằm trong ngõ, phải nói là đông kinh khủng luôn. Vậy mà lúc gọi đồ, chưa tới 10ph là chúng mình đã có đồ ăn rồi. Bạn có thể gọi bún hoặc bánh đa, bánh đa đỏ. Note thêm là, nếu bạn muốn ăn bánh đa đỏ (Bánh đa cua) thì nói rõ với chị phục vụ nha. Nếu gọi bánh đa thôi thì sẽ là sợi trắng. Về cảm quan thì mình thích ăn bún và bánh đa đỏ hơn. Bún ở đây nước dùng ngọt, thật vị cá, có điểm khác biệt là rau cần, rau cải ở đây được thay bằng dưa cải muối. Thêm nữa là nếu bạn nào không ăn được cay thì không cần nêm thêm ớt nữa vì Nước dùng cá nên cửa hàng đã bỏ nước dùng cay một chút để ngon hơn rồi.

Giá hạt dẻ chỉ 20k/bát là ấm bụng. Ăn xong đi bộ cách đó vài nhà, làm cốc sữa đậu nữa. Quá đủ cho một bữa sáng.

(Còn tiếp Part 2 mình sẽ review về địa điểm chơi)